Quỷ nữ nhấc quả
chuông chùa
Lược truyện:
Vào một ngày xuân đẹp,chúng tăng của
Dôjôji (Đạo Thành Tự), một ngôi chùa cổ thuộc tiểu quốc
Kii (tỉnh Wakayama và Mie bây giờ), đang chuẩn bị nghi thức
Phật giáo để treo một quả chuông lớn vừa mới được
đúc lại xong. Vị hòa thượng trụ trì – vì một duyên cớ
đặc biệt – đã ra lệnh cho người làm không để bất cứ
người đàn bà nào lai vãng nơi hành lễ. Thế nhưng một shirabyôshi
(con hát dạng nam trang) đã xin người lao công trong chùa (nôriki)
cho phép nàng ta vào múa một điệu vũ cúng dường. Ông này
xiêu lòng và nàng đã tiến được tới bên quả chuông.
Với những bước nhanh nhẹn đặc biệt
của vũ khúc ấy, nàng đến bên cạnh quả chuông đang treo,
hạ được nó xuống và chui vào nấp bên trong. Quả chuông
khi rơi ụp đã gây một tiếng động dữ dội làm mọi người
khiếp vía.
Nghe báo tin chẳng lành, hòa thượng trụ
trì bèn trách mắng người lao công đã không tuân lệnh cấm
và nhân đó, kể lại với chúng tăng môt câu chuyện hãi hùng
từng xảy ra trong chùa. Số là ngày xưa có nàng con gái của
trang chủ trang viên Manago cho rằng mình đã bị một người
đàn ông, nguyên là du tăng sống trên núi (yamabushi) mỗi năm
thường ghé qua nhà, đem lòng phản bội. Nàng mới hóa thành
một con mãng xà (hay rồng biết phun lửa) đuổi theo anh ta.
Tuy người đàn ông đã chạy thoát và đến được Dôjôji,
nấp vào trong quả chuông chùa nhưng vẫn bị cô gái khám phá
và dấy lên một cơn lửa hận, quấn lấy quả chuông thiêu
anh cho đến chết.
Chúng tăng lúc đó mới hiểu rằng người
con gái đó – đang trở lại dưới dạng con hát nam trang -
vẫn còn chưa dứt bỏ lòng thù hận với du tăng. Họ bèn
ra sức cầu kinh niệm chú và cuối cùng nhờ sức thần thông
của lòng tin Mật giáo đã kéo được quả chuông lên cao.
Thế nhưng người con hát trong chuông lại hóa thành mãng xà
và ra ngoài đọ sức với chúng tăng. Sau đó, tuy con rắn kia
đã thành công đốt cháy quả chuông, nhưng cùng lúc, nó bị
chính ngọn lửa ấy thiêu đốt, phải nhảy ùm xuống tận
đáy con sông Hidaka-gawa trước khi mất dạng.
Điểm cần lưu ý khi thưởng thức:
Dôjôji được xem như vở tuồng Nô tiêu
biểu vì phối hợp được một cách quân bình ca từ, âm nhạc
và diễn xuất.
Một trong những đặc điểm của nó là
lớp Ranbyôshi (Loạn phách tử), một đoạn diễn dài 15 phút,
rất căng và khó khăn bởi nó đòi hỏi hai diễn viên (nghĩa
là Shite và tay đánh trống con đứng đối diện) phải hết
sức ăn ý với nhau mới có thể diễn cho hay. Ngoài ra âm nhạc
của vở rất độc đáo và hoa lệ, chỉ riêng khía cạnh này
thôi cũng đã đủ tạo nên giá trị của nó.
Một đỉnh cao của tuồng là lúc Shite
nhảy lên cao để bám vào hai bên vè chuông. Shite có thể bị
thương tích khi làm động tác này. Tùy theo vật liệu làm
chuông nhẹ hay nặng, nếu động tác không ăn khớp, người
ấy có thể rơi xuống chết nữa.
Do đó Kane-koken, kẻ phụ trách giữ giây
chuông trong thiết kế sân khấu Dôjôji, là nhân vật quan trọng
thứ hai sau Shite vốn phải có thể lực và dày kinh nghiệm
diễn xuất.
Shite tự thay mặt nạ đễ diễn lớp sau
(nochiba) ở ngay trong chuông. Có thể nói Dôjôji là vở Nô
duy nhất mà Shite đổi y trang không có sự trợ giúp của người
Koken. Khi ở trong chuông, Shite còn phải phụ trách những hiệu
ứng sân khấu như lay rung chuông và đánh chập chõa (não bạt,
nyôhachi) cho hợp với tiếng hát của Jiuta (ban hợp xướng).
Nhân vì Dôjôji nói về việc treo chuông
cho nhà chùa nên quả chuông đóng vai trò không nhỏ trong vở
tuồng. Đầu tuồng có cảnh Kane-koken ra treo chuông, ở giữa
vở tuồng có cảnh Shite lẻn vào núp bên trong chuông và cuối
tuồng lại có cảnh đưa nó lên lầu chuông trở lại. Thông
thường thì khi xem Nô, người ta xem theo chiều ngang nhưng với
Dôjôji, khán giả còn phải để ý đến cả chiều thẳng
đứng của sân khấu nữa.
Loại: Thuộc loại 4 (Cuồng) hay 5 (Quỷ
nữ) của Nô (Nô cố chấp = shuunen mono)
Soạn giả: Không rõ, tuy nhiên có thuyết
cho rằng đã bắt đầu với vở Kanemaki (Quấn chuông) của
Kanze Nobumitsu (Quan Thế Tín Quang, 1450-1516).
Nguồn: Truyện chép trong sách Nihon Hôke
Genki (Nhật Bản Pháp Hoa Nghiệm Ký) và Dôjôji E-kotoba (Đạo
Thành Tự Hội Từ) vv...
Mùa: Xuân (tháng 3 âm lịch)
Cảnh: Có hai cảnh (màn). Cảnh trước
(Maeba): khung cảnh là khu vực nghiêm cấm trong khuôn viên chùa
Dôjôji vùng Kii từ lúc trời chạng vạng cho đến đêm cái
hôm cử hành lễ treo chuông.
Cảnh sau (Nochiba) Nửa đêm, cùng ngày,
cùng chỗ.
Vật phải thiết kế (Tsukurimono): Quả
chuông.
Phối vai:
Maejite (Shite lớp trước) : Shirabyôshi (con
hát dạng nam trang)
Nochijite (Shite lớp sau): Mãng xà (hay rồng
lửa, hóa thân của người đàn bà)
Waki: Hòa thượng trụ trì Dôjôji.
Waki-tsure (hay Wakizure): Tăng nhân tùy tùng
hòa thượng trụ trì.
Ai kyôgen: lao công giúp việc trong chùa
(nôriki)
Mặt nạ và y trang:
Mặt nạ:
Maejite: Omi-onna, Waka-onna, Fukai, Shiro-shakuni
(dành cho đàn bà trung niên xấu xí hay điên cuồng)
Nochijite: Han.nya, Shinja (dành cho nữ quỷ,
đầu có sừng, nét mặt thống khổ)
Y trang: ( lược thuật):
Maejite: Mang naga-zakura (tóc giả dài hơn
người bình thường), karaori (áo phụ nữ diêm dúa), oni-ogi
(quạt dành cho vai quỷ). Đầu đội maeori-eboshi (nón cao đỉnh
nhọn và bẻ quặp về đằng trước).
Nochijite: Lúc đó đã gỡ karaori đẹp
đẽ mang trong lớp trước và đem quấn quanh lưng. Cầm một
cây gậy loại dùng để đánh mhau.
Waki: Kindan-sumi bôshi (đội mão dát vàng),
mặc áo tử y (kimono màu tím và dài đến gối) của cao tăng,
mang quạt và xâu chuỗi bồ đề.
Waki-tsure: sumibôshi (đội nón nhà sư có
góc cạnh) mặc áo mizugoromo (áo thường) màu nâu, cũng mang
quạt và xâu chuỗi bồ đề.
Ai: đội nôriki-zukin (khăn bịt đầu của
dân lao động), mặc áo yore-mizugoromo (áo thường dân lam lũ)
đi xà cạp bằng vải bố, có mang quạt.
Thời lượng trình diễn: ước chừng 2
h.
Để dễ theo dõi, xin phân chia tuồng ra
làm 8 tiểu đoạn ABCDEFGH.
Văn bản
tuồng với lời thuyết minh
A. Hòa thượng trụ trì chùa Dôjôji
bước ra nói chuyện với người giúp việc nhà chùa:
Vài người phụ trách kỹ thuật phía
Ai-kyôgen đem vật thiết kế là quả chuông từ sau bức màn
đến đặt ở giữa sân khấu. Họ mắc sợi thừng vào cái
ròng rọc trên trần. Sau đó chuyên viên về chuông (Kane-koken)
phía Shite kéo dây để nâng quả chuông lên cao.
Hòa thượng trụ trì Dôjôji vai Waki
bước vào sân khấu, theo sau là tăng nhân tùy tùng (vai Wakizure)
và một người lao công giúp việc
(tera-otoko) (vai Ai-kyôgen). Hòa thương
cấm gã đàn ông giúp việc cho bất cứ phụ nữ nào vào khuôn
viên hành lễ.
Có tiếng tiêu xưng danh (nanori-bue) đơn
độc nổi lên.
Trụ trì (xưng danh): Như ta đây là
sư trụ trì chùa Dôjôji ở đất Ký châu (Kishuu, tiểu quốc
Kii). Vì một duyên do đặc biệt, chùa này đã không treo chuông
trong một thời gian dài. Dù sao đã có một quả chuông vừa
mới đúc lại xong. Nhân hôm nay là ngày lành tháng tốt (cát
nhật), chúng ta muốn cử hành một pháp hội để cúng dường
quả chuông.
Trụ trì: (Mondo, đối đáp) Này,
chú giúp việc kia ơi!
Lao công: Bạch thày, có con đây.
Trụ trì: Thế chứ quả chuông đã
được treo lên chưa?
Lao công: Bạch thày, chuông đã được
đưa lên lầu chuông rồi ạ!
Trụ trì: Hôm nay, kể từ bây giờ,
chúng ta sẽ tụng kinh cho quả chuông mới. Vì có một duyên
do đặc biệt, ta sẽ không cho phép bất cứ người đàn bà
nào bén mảng đến đây. Chú nhớ cho kỹ lời ta dặn nhé.
Lao công: Bạch thày, con xin vâng.
B. Con hát Shirabyôshi xuất hiện:
Con hát Shirabyôshi (Bạch phách tử, vai
Maejite) [1]
bước vào sân khấu. Nàng đang ở trên đường, hối hả đến
chùa cho kịp giờ hành lễ.
Có khúc hát narai no shidai báo tin nhân
vật đã xuất hiện nhưng nhạc này không cần bắt cùng nhịp
với động tác của người ấy. Dù sao cũng là một khúc nhạc
cần phải xử lý trân trọng.
Shirabyôshi: Cho đến hôm nay, ta đã
phá giới răn nhà Phật làm nên bao tội lỗi nhưng nếu dự
được hội này, tội lỗi ấy sẽ tiêu đi. Vậy hãy nhanh
chân cho kịp giờ hành lễ nhỉ.
(Xưng danh) Ta là một con hát Shirabyôshi
sống ở một nơi ngoài tiểu quốc Kii, nghe nói Dôjôji làm
pháp hội cúng dường chuông mới nên muốn đến thăm.
Shirabyôshi: (Michiyuki-bun, văn đi
đường) Mảnh trăng tàn trên bầu trời ban ngày đang dần
khuất và ngọn triều cũng đã dâng đầy, ta vừa qua khỏi
cánh đồng Komatsubara trong màn sương mù dậy lên từ phía
biển. Lòng đang giục giã ta đi nhanh cho chóng đến ngôi chùa
Dôjôji ở Hidaka (hay Hitaka) trước khi trời tối [2].
Này, giờ đây ta đã đến nơi.
Shirabyôshi: Nhờ nhanh chân, ta đến
được chùa Dôjôji trong xứ Hidaka, vậy mau mau vào dự lễ
treo chuông.
C. Shirabyôshi trao đổi với người lao
công nhà chùa:
Shirabyôshi khẩn nguyện được dự lễ
treo chuông nhưng vì có lệnh cấm của sư trụ trì nên lao
công phải giải thích cho nàng là hiện giờ chùa không cho
phụ nữ nào bén mảng. Cuối cùng ông ta cũng đành để nàng
vào khi nghe hứa hẹn rằng nàng sẽ đền ơn chùa bằng một
điệu vũ cúng dường. Xong, nàng bắt đầu múa.
Shirabyôshi: Em là một con hát Shirabyôshi
sống quanh quẩn gần vùng này. Em muốn ông gia ơn để em được
cúng dường một điệu vũ. Xin ông làm phước cho em vào dự
lễ với.
(Lao công bèn hỏi ý kiến cấp trên
là nhà sư tùy tùng vị hòa thượng trụ trì xem thử mình
có thể cho cô ấy và trong khu vực cấm không. Tuy gặp sự
ngăn cản của nhà sư này, lao công đã cho phép cô ta vào trong
chùa một cánh kín đáo.)
Shirabyôshi: Ôi! Thích quá đi thôi.
Em múa đấy nhé!
Monogi-ashirai: âm nhạc tấu lên trong
lúc nhân vật (vai Shite) sửa soạn trang phục ngay giữa sân
khấu (Monogi). Shirabyôshi tức vai Shite đến ngồi ở chỗ các
chuyên viên kỹ thuật (gọi là Kokenza), đâu lưng lại khán
giả và lấy mũ cao eboshi đội lên đầu. Ashirai được chơi
với ba nhạc cụ gồm ống tiêu kiểu Nhật (fue), trống nhỏ
(kotsuzumi, đặt trên vai) và trống nhỡ (ôtsuzumi, đặt ở
đầu gối). Shite đứng lên và đi về phía cầu treo (hashigakari)
tức con đường bên hông nối liền sân khấu với buồng trò.
Ashirai: Shite đứng nhìn quả chuông từ
phía cầu treo. Sau khi monogi-ashirai đã chấm dứt, bất chợt
trống đại (taiko) nổi lên với nhịp điệu ashirai dồn dập.
Shite lại bước nhanh vào sân khấu theo nhịp trống.
Shirabyôshi: Em xin mượn tạm cái
mũ eboshi màu đen của ông thần quan [3]
đang ngôi đằng kia nhé!
Nói chưa dứt lời, nàng đã dậm chân
bắt nhịp.
Chung quanh ta khắp nơi chỉ có mấy rặng
anh đào với bóng tùng xanh. Cảnh sắc mùa xuân đẹp tràn
trề như thế mà rồi cũng phải ngả về chiều. Văng vẳng
bên tai là hồi chuông thu không cuối ngày [4]
D. Điệu múa của Shirabyôshi:
Shirabyôshi bắt đầu diễn khúc loạn
vũ (ranbyôshi = loạn phách tử) với nhịp điệu dồn dập.
Ranbyôshi: Vũ khúc này chỉ đi với nhạc
cụ duy nhất là trống con (kotsuzumi).Tiếng hô (kakegoe) của
diễn viên lẫn vào trong tiếng trống đập như cả hai cùng
bị giam hãm chung một cái lồng, tạo nên không khí bức bách.
Chúng cứ lập đi lập lại như thế và nhanh lên dần, hòa
cùng với tiếng dậm chân (sử dụng động tác của đầu
ngón chân và gót) mỗi lúc một mạnh.
Shirabyôshi: Ngài Tachibana no
Michinari[5]
đã phụng mệnh sắc chiếu của Thiên hoàng để xây nên ngôi
chùa Dôjôji này (Dôjô còn đọc theo âm Nhật là là Michinari,
NTT) lần đầu tiên.
Hợp xướng (Jiuta): Ở ngôi chùa
giữa núi rừng.
Kyuu no mai (Cấp vũ): Đến đây Shirabyôshi
múa một điệu vũ theo nhịp điệu nhanh và đệm bằng ống
tiêu (fue), trống con (kotsuzumi) và trống nhỡ (ôtsuzumi).
Shirabyôshi: Vào một buổi chiều
xuân ....
Hợp xướng: Chuông chùa đã gióng
lên để báo chiều về. Hoa anh đào lặng lẽ rơi lả tả.
Hoa rụng, hoa rụng...và tan tác.[6]
E.Shirabyôshi nhảy lên và lọt được
vào trong chuông:
Bằng điệu múa với những bước thật
nhanh, Shirabyôshi tiến gần quả chuông và nhận ra là người
lao công đang chợp mắt. Lợi dụng tình thế, nàng nhảy lên,
kéo được quả chuông xuống và lọt vào bên trong.
Shirabyôshi: Khi ta đang múa thì tiếng
chuông chùa...
Hợp xướng: Ngân nga khắp nơi.Trăng
đã lặn về Tây và có tiếng chim kêu. Sương phủ trắng trời
giống như đang có tuyết.Từ ngôi chùa Hidaka (Nhật Cao Tự,
để chỉ Dôjôji) có thể nhìn thấy ánh lửa làng chài nằm
trên cửa sông Hidaka (Hidakagawa) [7].
Ánh lửa buồn bã ấy như ru người ta vào trong cõi mộng! [8].
Shirabyôshi thấy mọi người trong chùa đều buồn ngủ cả,
cho là cơ hội tốt, bèn giả cách tiếp tục múa và thử đến
bên cạnh chuông để rung. Nhân nàng nhớ lại mối hận lòng
với quả chuông nên mới với hai tay chụp lấy vè chuông rồi
nhảy phóc lên để cho quả chuông úp lấy người mình, sau
đó không còn thấy bóng dáng nàng đâu nữa.
(Đến đây là Nakairi: chỗ nghỉ giữa
hai màn)
F. Hòa thượng trụ trì nghe báo cáo
sự cố, bèn thuật chuyện xưa:
Lao công và những người khác nghe tiếng
quả chuông gây ra khi ụp xuống đều giật mình tỉnh giấc,
chạy đến báo cáo sự tình cho hòa thượng trụ trì. Nhà
sư trụ trì (vai Waki) bèn trách mắng lao công đã trái lời
mình và bắt đầu hé lộ cho mọi người lý do tại sao ông
quyết liệt ngăn cấm phụ nữ đến gần quả chuông trong
thời gian hành lễ.
Trụ trì: (đối đáp) Đây là một
cảnh tượng không thể nào chấp nhận. Ta vì lo sợ nguy cơ
ấy nên đã dặn đi dặn lại chú em kia chớ để cho phụ
nữ vào nơi hành lễ.Thế mà chuyện chẳng lành rốt cuộc
vẫn xảy ra!
Trụ trì: Mọi người hãy đến
gần đây nghe ta nói! Các ngươi có biết vì lý do nào ta bảo
các ngươi đừng cho phụ nữ đến gần quả chuông không?
Sư tùy tùng: Bạch thày, không.
Trụ trì: Thế thì hãy nghe ta giải
thích đây.
Sư tùy tùng: Dám xin thày kể cho
nghe!
Trụ trì: (Katari = kể lể) Ngày
xưa, trong vùng này, có một vị chủ nhân trang viên ở Manago.
Ông sinh được một cô con gái. Trang viên của ông được
chỉ định làm nơi dừng chân cho một du tăng vùng Ôshuu (Áo
châu) [9]
khi ông ta đi hành hương ở thánh địa Kumano [10]
nên mỗi năm gia đình trang chủ vẫn tiếp đón người khách
ấy. Vì quá cưng yêu con gái, một hôm trang chủ mới nói đùa
với cô rằng: "Anh du tăng kia là ông chồng tương lai của
con đó!". Người con gái tính hồn nhiên nên khi lớn lên, cứ
tin lời nói đùa của cha là thật.
Nhiều năm sau, khi du tăng ghé nhà trang
chủ ở Manago, đợi đến khi cả nhà đi ngủ hết, cô con
gái [11]
mới tìm đến tận phòng của ông ta và bảo:" Sao chàng cứ
bắt em chịu cảnh cô quạnh như thế này? Mau mau rước em
về làm vợ đi chứ?". Nghe đòi hỏi đột ngột ấy, du tăng
lấy làm kinh hãi [12].
Ông bèn dỗ dành cô cho yên rồi giữa đêm khuya, cuốn gói
rời nhà trọ và chạy một mạch đến chùa Dôjôji. Ông hết
lời van vỉ nhà chùa cho mình một chỗ trốn nhưng chư tăng
không tìm ra nơi nào thỏa đáng. Cuối cùng họ mới tháo gỡ
cái chuông chùa từ trên lầu chuông, đặt xuống đất và
cho du tăng vào trốn trong đó..
Phía cô gái thì đã quyết tâm không để
du tăng trốn thoát nên ráo riết đuổi theo ông. Lúc đó mực
nước sông Hidaka dâng cao, cô không thể lội qua. Cô chạy
xuôi chạy ngược trên bờ sông một đỗi cho đến khi lòng
quyết tâm đeo đuổi người tình đã giúp cô hóa thân thành
con mãng xà để có thể lội qua sông như bỡn. Cô tìm tới
được Dôjôji sau khi đã lùng sục mọi nơi. Thấy có một
cái chuông úp trên mặt đất, cô sinh nghi, bèn lấy hàm răng
mãng xà của mình cắn lấy đỉnh chuông, quấn người thành
bảy vòng quanh thân chuông và phun lửa đốt nó. Cuối cùng,
khi cô dùng cái đuôi rắn của mình đập mạnh vào, quả chuông
liền chảy tan và không ai thấy du tăng kia đâu nữa. Thật
là một câu chuyện hãi hùng.
Sư tùy tùng: Bạch thày, chúng đệ
tử không biết nói gì hơn trước một câu chuyện rùng rợn
như thế!
Trụ trì: Chắc là oán thù của
người đàn bà kia hãy còn dai dẳng, cô mới tìm đến đây
để phá cả quả chuông mới này. Chúng ta nên dùng tất cả
công phu tu luyện cho những tình huống như bây giờ. Vậy hãy
cùng nhau ra sức tụng kinh và kéo quả chuông lên lầu chuông
lần nữa.
Sư tùy tùng: Thầy dạy chí phải.
Chúng ta tụng niệm đi nào!
G. Chư tăng hiệp lực cầu đảo:
Hòa thượng trụ trì cùng chư tăng bắt
đầu tụng kinh niệm Phật. Khi mọi người nhất tâm bất
loạn lần lượt hô tên Bất Động Minh Vương (Acala) rồi
đến Ngũ Đại Minh Vương để cầu khẩn thì quả chuông bắt
đầu động đậy. Không một ai đụng đến mà tự nhiên nó
phát ra tiếng kêu rồi rung lên bần bật, cuối cùng chạy
ngược lên hướng lầu chuông. Thế rồi nàng con gái trong
xác rắn (mãng xà) hiện ra, nằm cuộn trên mặt đất bên
dưới quả chuông.
Notto (biến âm của Norito tức Chúc
từ): Trong khi hòa thượng trụ trì
(vai Waki) và sư tùy tùng (vai Wakizure)
lần xâu chuỗi bồ đề thi tiếng trống con (kotsuzumi) nổi
lên một điệu Notto, sau đó nó được tăng cường với trống
nhỡ (ôtsuzumi). Chúng được dùng làm khúc nhạc giáo đầu
để tạo nên bầu không khí đầy ma lực của cuộc cầu đảo
tiếp sau. Waki và tất cả cùng cất giọng.
Trụ trì: Dù nước sông Hidaka phải
chảy ngược dòng, trơ lòng sông khô hạn, dù tất cả cát
hai bên bờ (masago) có mất hết đi, pháp lực của chúng ta
sẽ không bao giờ cạn kiệt.
Sư tùy tùng: Hãy cùng nhau cất cao
một giọng!
Trụ trì: Hàng Tam Thế Minh Vương
ở phương Đông. [13]
Sư tùy tùng: Quân Trà Lợi Dạ Xoa
Minh Vương ở phương Nam [14].
Trụ trì: Đại Uy Đức Minh Vương
ở phương Tây [15].
Sư tùy tùng: Kim Cương Dạ Xoa Minh
Vương ở phương Bắc [16].
Trụ trì: Đại Nhật Đại Thánh
Bất Động Minh Vương ở Trung ương [17].
Sư tùy tùng: Chuông kia chuyển hay
không chuyển hả? Này xem uy lực của Bất Động Minh Vương
nào!
Đọc thần chú: Namakusamandabasarada,
Sendamakaroshana, Sowayauntaratakanman! (Thính ngã thuyết giả đắc
đại tri huệ. Tri ngã thân giả tức thân thành Phật = Nghe
được lời Ta thì sẽ có trí tuệ Bát Nhã, Biết được thân
Ta tức khắc thành Phật) [18]
Chúng ta đang cầu xin cho nàng con gái dù
ở trong thân xác mãng xà cũng có thể tức khắc thành Phật
Trụ trì: Sao nàng chưa vứt bỏ
hận lòng? Kìa, hãy nhìn quả chuông.
Hợp xướng: Chuông kia đã bắt
đầu chuyển động. Hãy niệm chú thêm vào và kéo quả chuông
lên!
Hãy đọc kệ Đà La Ni từ bi cứu khổ
cứu nạn của Bồ Tát Thiên Thủ Quan Âm [19]
và của Bất Động Minh Vương. Hãy làm dấy lên ngọn khói
đen [20]
từ ánh lửa [21]
của Bất Động Minh Vương. Hãy tập trung tụng niệm.
Họ càng tụng niệm thì chuông càng kêu
vang dù không ai đánh và càng lắc lư thêm. Cuối cùng chuông
được kéo ngược về phía lầu chuông nhờ sức mạnh thần
bí của chư tăng. Này, nhìn vào trong mà xem: mãng xà đã xuất
hiện.
H. Cuộc giao đấu giữa nữ quỷ và
chư tăng:
Nữ quỷ xuất hiện từ quả chuông,
rượt đuổi và tấn công chư tăng. Bọn họ bèn khấn Ngũ
Đại Long Vương [22]
để khuất phục nữ quỷ đang mang xác rắn (xà thể). Cuộc
chiến trở nên dữ dội.
Nhạc khấn nguyện nổi lên.
Inori: Nhạc khấn nguyện vốn
được trình tấu bằng ống tiêu, trống con, trống nhỡ và
trống đại tức 4 nhạc khí của hayashi (nhạc tuồng Nô).
Đặc điểm của nó là nhanh và sống động. Lúc đó, trống
đại (taiko) đánh theo điệu gọi là Inoriji.
Hợp xướng: Xin kính cẩn cầu Thanh
Long Thanh Tĩnh ở phương Đông, xin kính cẩn cầu Bạch Đế
Bạch Long ở phương Tây, xin kính cẩn cầu Hoàng Long Hoàng
Đế ở Trung ương, Chúng con kính cẩn cầu các vị Long Vương
hằng hà sa số trong nhất đại tam thiên đại thiên thế giới
rũ lòng thương mà nghe lời khấn nguyện. Xin các ngài chớ
cho mảng xà này có chỗ để dung thân.
Các vị hành giả cùng nhau khấn khứa
như thế, nữ quỷ bèn bị hàng phục và rốt cuộc nằm lăn
ra đất. Tuy nhiên, nó đã đứng dậy được ngay rồi phà
hơi thở lên trên quả chuông. Hơi thở đó làm bùng lên một
đám cháy và lửa kia đã thiêu đốt luôn chính nó. Nữ quỷ
cuối cùng không chịu đựng nổi sự thống khổ trong giờ
hấp hối nên đã nhảy ùm, lặn xuống tận đáy sông Hidaka.
Chúng tăng coi như đạt thành sở nguyện nên kéo nhau trở
về tăng phòng.
Mảng xà phun lửa
Phần Chú Thích:
[1]
- Bạch phách tử: con hát dạng nam trang, mặc y phục màu trắng
(bạch) hát theo nhịp (phách).
[2]
- Không khí lãng mạn có lẽ lấy hứng từ hai chủ đề của
Tiêu tương bát cảnh là Viễn tự vãn chung, Động Đình thu
nguyệt.Ngoài ra Hidaka là tên đất nơi có ngôi chùa nhưng cũng
có nghĩa thứ hai là "mặt trời lên cao" (hidaka). Một cách
chơi chữ. Đạo Thành Tự còn được gọi là Nhật Cao Tự.
[3]
- Vì chùa này một ngôi chùa cổ thờ hỗn hợp Thần Phật
nên mới có bóng thần quan.Nàng này là yêu quái nên bỡn cả
Thần Phật.
[4]
- Đoạn này mượn chữ trong lời tựa của Truyện Heike (Kỳ
viên tinh xá chung thanh, chư hành vô thường chi hưởng, sa la
song thụ vv....) để nhấn mạnh về lẽ vô thường.
[5]
- Tachibana no Michinari (Quất,
Đạo Thành), đại
thần đã phụng mệnh thiên hoàng Mommu (Văn Vũ, trị vì 697-707)
về địa phương để xây chùa Dôjôji (Đạo Thành Tự).Do
đó chùa mới lấy tên ông dù nó còn một tên khác nữa là
Nhật Cao Tự. Có bản chép tên ông là Ki no Michinari (Ki
như trong Kii, tên đất).
[6]
- Ý thơ Lý Kiểu chép trong Tam Thể Thi do Chu Bật sưu tập:
Trường Lạc chung thanh hoa dĩ tận.(Trường Lạc là tên một
cái cung đời Hán).
[7]
- Lại chơi chữ Hidaka.
[8]
- Ý thơ Trương Kế trong Phong Kiều Dạ Bạc (Đường Thi Tuyển):
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên. Giang phong ngư hỏa đối
sầu miên. Giang phong (rặng cây phong bên bờ sông) đã được
đổi thành Giang thôn (làng trên sông) qua cách dụng điển
của một nhà thơ đời sau.
[9]
- Áo châu là tên chữ để chỉ vùng Mutsu (Áo Lục) nay nằm
ở miền Đông Bắc (Fukushima, Miyagi, Akita, Aomori, Iwate vv..)
[10]
- Kumano (Hùng Dã) là nơi có 3 đền thần đạo nổi tiếng,
nằm ở ngay tỉnh Wakayama và Mie, không xa trang viên Manago của
bố cô gái.
[11]
- Các sách khác như Pháp Hoa Linh Nghiệm Ký hay Đạo Thành Tự
Duyên Khởi khi kể chuyện này không nói là con gái nhưng cho
là một bà góa hay vợ của ông chủ trang viên. Có lẽ dàn
dựng như thế mới hợp lý hơn vì môt cô gái ngây thơ khó
lòng có thái độ "stalker", "sexual harassment" như thế. Có lẽ
"con gái" là một sáng tác của tuồng chứ không đến từ
sách vở..
[12]
- Du tăng (yamabushi) thường giữ thanh tĩnh, khác với các nhà
tu Nhật Bản có khuynh hướng lấy vợ.
[13]
- Trailokyavijaya (Gôzanse-myoô)
[14]
- Kundali (Gundari-yasha-myoô).
[15]
- Yamantaka (Dai-itoku myoô)
[16]
- Vajrayasha (Kongô yasha myoô)
[17]
- Acala (Dai nichi Daishô Fudoô myoô)
[18]
- Phần cuối các lời thệ nguyện của Minh vương (Tứ cá
điều thệ nguyện)
[19]
- Dôjôji được biết như linh trường của tín ngưỡng Thiên
Thủ Quan Âm.
[20]
- Như khói Goma trên Hộ ma đàn của Mật giáo.
[21]
- Ngọn lửa Ca Lâu La Viêm của Bất Động.
[22]
- Để trị được rắn hay rồng tất phải nhờ đến các
Long Vương.

Lạm bàn của người dịch:
Bên bờ sông Hidaka ở đất Kii có ngôi
chùa Dôjôji nổi tiếng tự thời xưa. Vì một cớ sự đặc
biệt nên nhà chùa không được phép đúc chuông. Lần đó,
họ phá lệ đúc một quả chuông mới nên cả chùa xôn xao
làm lễ cúng dường (khánh thành). Có điều lạ là không hiểu
sao hòa thượng trụ trì lại nghiêm cấm sự có mặt của
phụ nữ.
Cuối ngày xuân đẹp đã thấy thấp thoáng
nhiều thiện nam tín nữ viếng chùa trong đó có một cô gái
đến từ xa. Cô lẫn vào đám người đến dự, định vào
bên trong thì bị ông lao công chận lại. Nhưng theo bà Shirasu
Masako (tư liệu tham chiếu), có lẽ vì ông lý luận là một
con hát shirabyôshi như cô không phải là một người đàn bà
bình thường (vừa là cô đồng (miko), vừa là du nữ (asobime),
mang kiếm lại mặc nam trang, tức người thuộc một qui chế
khác, qui chế nghệ sĩ trình diễn có thể làm vui lòng người
dự khán) nên đã cho vào sau khi cô hứa sẽ làm quà cho nhà
chùa một điệu vũ.
Sự cố cô gái kéo cho chuông đổ ập
gây hoảng loạn trong chùa, hòa thượng trụ trì phải vén
màn bí mật bằng cách kể cho những người có mặt câu chuyện
hãi hùng xảy ra giữa một du tăng và người con gái ở Manago.
Cũng theo bà Shirasu Masako, cái khổ của du tăng bị ép duyên
là ông phải sống chay tịnh, không được quyền lấy vợ.
Thế nhưng nàng con gái cứ đinh ninh rằng ông muốn trốn tránh
mình. Rốt cuộc du tăng phải trốn khỏi nhà cô giữa đêm
hôm để tị nạn dưới quả chuông chùa. Còn cô gái khi đuổi
theo đã trở thành điên dại và sự cố chấp trong tình yêu
đủ mạnh để biến cô thành một con đại xà (daija) vượt
được mọi rào cản. Người yêu đi trốn nay là kẻ thù mà
quả chuông chàng trốn trong đó cũng là kẻ thù. Cô phải
tiêu diệt cả hai.
Ấn tượng đầu tiên là vở tuồng này
nằm trong những vở gọi là "duyên khởi" (enki) để giải
thích lý do thành lập các đền chùa danh giá bằng cách gắn
cho nó một sự tích thiêng liêng. Thứ hai là tuồng có liên
quan đến một "linh thú", ở đây là mãng xà hay rồng. Cổ
tích Nhật Bản từng nói đến việc thần núi Miwa đến gặp
và ăn nằm với một nàng con gái đẹp nhà dân, đời Edo có
truyện con rắn đa tình (Jasei no in) của Ueda Akinari (trong Ugetsu
Monogatari). Bên Trung Quốc từ xưa đã có những truyện cá
hóa rồng hay truyện Thanh Xà Bạch Xà, còn Việt nam có truyền
thuyết rồng bay trên thành Đại La, thuồng luồng (giao long)
hồ Ba Bể (phục thù) và thuồng luồng đầm Niết (tạ ơn
thầy học). Tất cả đều nằm trong hệ thống này.
Đặc điểm thứ ba của tuồng là ca tụng
sự kiến hiệu của nghi thức Mật giáo (như đã thấy trong
vở Aoi no Ue). Nó giống như một văn bản tuyên truyền cho
Mật giáo, giáo phái với nghi thức và ngôn từ bí mật (thần
chú) rất thịnh hành vào thời Heian, đã được triều đình
tận tình nâng đỡ trong quan hệ hai bên cùng có lợi. Tuy với
sự hổ trợ của Thần Phật, tăng chúng đã chiến thắng
và nữ quỷ tự diệt vì nghiệp hỏa nhưng phải nói là hiếm
thấy một vở tuồng Nô nào như Dôjôji, trong đó nhân vật
chính thà bị hủy diệt chứ không chịu đổi hướng để
tuân theo Phật pháp.
Cuối cùng, trong tuồng này, ta lại thấy
một phán đoán sai lầm nhưng có tính lịch sử: người phụ
nữ ở đây bị đánh giá thấp, còn bị kết án là đầu
mối của sự quyến rũ và đeo bám (stalking) dù thực tế thường
chứng minh ngược lại. Thành kiến này đã từng được lập
đi lập lại không biết bao lần (Đát Kỷ, Điêu Thuyền, Dương
Quí Phi, Bà Chúa Chè, Marie Antoinette...) kể cả trong Sáng Thế
Ký của Thánh Kinh Cựu Ước với câu chuyện giữa Eva, con
rắn, quả táo và Adam.
Về hình thức thì ca từ của tuồng tuy
có dựa trên các thủ pháp luyến láy, chơi chữ của thơ Waka
(như Hidaka vừa là tên chùa, vừa chỉ mặt trời, vừa chỉ
lửa), từ hoa của Trung Quốc (thơ Đường) và Nhật Bản (Truyện
Heike) nhưng tất cả đều nhẹ nhàng chứ không quá ép uổng.
Tôkyô
ngày 13/4/2020
Tư liệu tham khảo:
1) Dôjôji (Đạo Thành Tự), bản song ngữ
Anh-Nhật của The Noh.com trên mạng Internet, bản 2.0 ngày 8/2/2014.
2) Dôjôji (Đạo Thành Tự) trong Yôkyoku
Hyakuban (Dao khúc bách ban) hay Một trăm vở Nô. Nguyên tác cổ
văn với chú thích.
3) Dôjôji (Đạo Thành Tự) trong Yôkyokushuu
(Dao khúc tập 3 quyển), quyển trung, nguyên tác cổ văn với
chú thích, Shinchôsha, Tôkyô xuất bản, 1986.
4) Shirasu Masako, Dôjôji trong Nô no Monogatari
(Tuồng tích của Nô), Kôdansha Bungei Bunko, Tôkyô, xuất bản,
2007.
|