TA VỀ
Tiếng biển lời rừng nao
nức giục
Ta về cho kịp độ xuân
sang.
Ta về – một bóng trên
đường lớn.
Thơ chẳng ai đề vạt
áo phai…
Sao vẫn nghe đau mềm
phế phủ?
Mười năm, đá cũng
ngậm ngùi thay.
Vĩnh biệt ta-mười-năm
chết dấp
Chốn rừng thiêng ỉm
tiếng nghìn thu.
Mười năm, mặt xạm
soi khe nước,
Ta hóa thân thành vượn
cổ sơ.
Ta về qua những truông
cùng phá,
Nếp trán nhăn đùa ngọn
gió may.
Ta ngẩn ngơ trông trời
đất cũ,
Nghe tàn cát bụi tháng
năm bay.
Chỉ có thế. Trời câm
đất nín.
Đời im lìm đóng váng
xanh xao.
Mười năm, thế giới
già trông thấy.
Đất bạc màu đi, đất
bạc màu…
Ta về như bóng chim qua
trễ
Cho vội vàng thêm gió
cuối mùa.
Ai đứng trông vời mây
nước đó,
Ngàn năm râu tóc bạc
phơ phơ.
Một đời được mấy
điều mong ước?
Núi lở sông bồi đã
lắm khi…
Lịch sử ngơi đi nhiều
tiếng động.
Mười năm, cổ lục
đã ai ghi?
Ta về cúi mái đầu sương
điểm,
Nghe nặng từ tâm lượng
đất trời.
Cám ơn hoa đã vì ta
nở.
Thế giới vui từ mỗi
lẻ loi.
Tưởng tượng nhà nhà
đang mở cửa,
Làng ta, ngựa đá đã
qua sông,
Người đi như cá theo
con nước,
Trống ngũ liên nôn nả
gióng mừng.
Ta về như lá rơi về
cội.
Bếp lửa nhân quần
ấm tối nay.
Chút rượu hồng đây,
xin rưới xuống,
Giải oan cho cuộc biển
dâu này.
Ta khóc tạ ơn đời máu
chảy
Ruột mềm như đá dưới
chân ta.
Mười năm chớp bể
mưa nguồn đó,
Người thức nghe buồn
tận cõi xa.
Ta về như hạt sương
trên cỏ
Kết tụ sầu nhân thế
chuyển dời.
Bé bỏng cũng thì sinh,
dị, diệt.
Tội tình chi lắm nữa,
người ơi!
Quán dốc hơi thu lùa
nỗi nhớ.
Mười năm, người tỏ
mặt nhau đây.
Nước non ngàn dặm,
bèo mây hỡi,
Đành uống lưng thôi
bát nước mời.
Ta về như sợi tơ trời
trắng
Chấp chới trôi buồn
với nắng hanh.
Ai gọi ai đi ngoài quãng
vắng?
Phải, ôi vàng đá nhắn
quan san?
Lời thề truyền kiếp
còn mang nặng
Nên mắc tình đời cởi
chẳng ra.
Ta nhớ người xa ngoài
nỗi nhớ.
Mười năm, ta vẫn cứ
là ta.
Ta về như tứ thơ xiêu
tán
Trong cõi hoang đường
trắng lãng quên.
Nhà cũ, mừng còn nguyên
mái, vách,
Nhện giăng, khói ám,
mối xông nền.
Mọi thứ không còn ngăn
nắp cũ.
Nhà thương khó quá,
sống thờ ơ.
Giậu nghiêng, cổng đổ,
thềm um cỏ.
Khách cũ không còn, khách
mới thưa…
Ta về khai giải bùa thiêng
yểm.
Thức dậy đi nào, gỗ
đá ơi!
Hãy kể lại mười năm
mộng dữ.
Một lần kể lại để
rồi thôi.
Chiều nay, ta sẽ đi thơ
thẩn,
Thăm hỏi từng cây những
nỗi nhà.
Hoa bưởi, hoa tầm xuân
có nở?
Mười năm, cây có nhớ
người xa?
Ta về như đứa con phung
phá
Khánh kiệt đời trong
cuộc biển dâu.
Mười năm, con đã già
như vậy.
Huống mẹ cha, đèn sắp
cạn dầu…
Con gẫm lại đời con
thất bát,
Hứa trăm điều, một
chẳng làm nên.
Đời qua, lớp lớp tàn
hư huyễn.
Hạt lệ sương thầm
khóc biến thiên.
Ta về như tiếng kêu
đồng vọng.
Rau mác lên bờ đã trổ
bông.
Cho dẫu ngàn năm, em
vẫn đứng
Chờ anh như biển vẫn
chờ sông.
Ta gọi thời gian sau cánh
cửa.
Nỗi mừng ràn rụa mắt
ai sâu.
Ta nghe như máu ân tình
chảy
Từ kiếp xưa nào tưởng
lạc nhau.
Ta về dẫu phải đi chân
đất
Khắp thế gian này để
gặp em.
Đau khổ riêng gì nơi
gió cát…
Hè nhà, bụi chuối thức
thâu đêm.
Cây bưởi xưa còn nhớ
trắng hoa.
Đêm chưa khuya lắm,
hỡi trăng tà!
Tình xưa như tuổi già
không ngủ,
Bước chạm khua từng
nỗi xót xa.
Ta về như giấc mơ thần
bí
Tuổi nhỏ đi tìm những
tối vui.
Trăng sáng lưu hồn ta
vết phỏng.
Trọn đời, nỗi nhớ
sáng không nguôi.
Bé ơi, này những vui
buồn cũ,
Hãy sống, đương đầu
với lãng quên.
Con dế vẫn là con dế
ấy,
Hát rong bờ cỏ, giọng
thân quen.
Ta về như nước tào
khê chảy.
Tinh đẩu mười năm
luống nhạt mờ.
Thân thích những ai giờ
đã khuất?
Cõi đời nghe trống
trải hơn xưa.
Người chết đưa ta cùng
xuống mộ.
Đêm buồn, ai nữa đứng
bờ ao?
Khóc người, ta khóc
ta rơi rụng.
Tuổi hạc, ôi ngày một
một hao.
Ta về như bóng ma hờn
tủi
Lục lại thời gian,
kiếm chính mình.
Ta nhặt mà thương từng
phế liệu
Như từng hài cốt sắp
vô danh.
Ngồi đây, nền cũ nhà
hương hỏa,
Đọc lại bài thơ buổi
thiếu thời.
Ai đó trong hồn ta thổn
thức?
Vầng trăng còn tiếc
cuộc rong chơi.
Ta về như hạc vàng thương
nhớ
Một thuở trần gian
bay lướt qua.
Ta tiếc đời ta sao hữu
hạn,
Đành không trải hết
được lòng ta.
7-1985
Tô Thùy Yên |