Tháng
8/2020 Dinh Tỉnh Trưởng Ðà Lạt nổi lên giữa dòng thời
sự. Tính từ ngày 6/1/1916 toàn quyền Ernest Nestor Roume ký nghị
định thành lập tỉnh Lâm Viên và ngày 20/4/1916 Hội Đồng
Nhiếp Chính triều đình Huế thông báo Dụ thành lập thị
tứ Đà Lạt, thì Đà Lạt 104 tuổi non trẻ hai vai mang văn
minh Tây phương giữa văn minh Ðông phương Hoàng Triều Cương
Thổ làm nên chất "Tri Thức - Khiêm Cung" Đà Lạt.
Vì vậy cư dân Đà Lạt xưa
như tôi bối rối trước phát biểu ngày 20/8/2020 của ông
Võ Ngọc Trình, Phó chủ tịch UBND TP Đà Lạt, lo di rời Dinh
Tỉnh Trưởng mà quên Đà Lạt của ai? Của cư dân hay du khách,
của dân hay của quan? Ông nói:
"Ðến thời điểm này,
chưa có tài liệu nào được Chính phủ hoặc tỉnh Lâm Ðồng
(từ chế độ cũ đến nay) xác định khu Hòa Bình và Dinh
tỉnh trưởng là di sản kiến trúc.
Tôi ở Đà Lạt suốt 45 năm
qua, từ khi học tiểu học cho đến nay đang làm quản lý chính
quyền địa phương. Với tôi, 2 công trình này thấm sâu vào
tâm tư tôi là ký ức, là hoài niệm, chúng ta có thể tôn
thờ quá khứ. Thế nhưng, chúng ta không thể giữ mãi ký ức,
hoài niệm, cần phải vượt qua để phát triển".
https://thanhnien.vn/van-hoa/lanh-dao-thanh-pho-da-lat-noi-gi-
Trong bài xin được viết tắt
Ðà Lạt là ĐL, và vì thị xã Đà Lạt có từ 1901 ông Campoudry
thị trưởng đầu tiên nên xây cất sau đó gọi là Dinh Thị
Trưởng, viết tắt là DTT.
BA LÝ DO "TRƯỚC 1975 KHÔNG
XÁC ÐỊNH DTT LÀ DI SẢN KIẾN TRÚC"
Thứ nhất: tuy không rõ chính
xác DTT xây năm nào (cần tìm tài liệu ở Nha Địa Dư) nhưng
sớm nhất có thể ngay sau 1914 con đường xe hơi hoàn thành
chuyên chở vật liệu gạch ngói đến ÐL. 1975, DTT 60 tuổi
quá trẻ làm di sản so với Hội An hay Luang Prabang.
DTT-
Ảnh kiến trúc sư Nguyễn Quốc Dũng, 8/2020
Thứ hai: nhiệm vụ duy nhất
của bất cứ chức vụ hành chánh (quận trưởng thị trưởng
tỉnh trưởng) là lo cho dân đủ điện/nước/lương thực/y
tế/trường học/đường xá/qui hoạch... không tự ban qui chế,
in hệt không cô gái nào tự phong là hoa hậu.
Thứ ba: Từ 1955 số người
Việt người Hoa lên ĐL tăng nhanh: dân số 1956 là 23.744, 1957
là 60.996. Cư dân là mạch máu rừng là lá phổi DTT là thần
kinh, vô cùng bận rộn không ai nghĩ đến di sản.
TẠI SAO "TÔN THỜ QUÁ KHỨ"
NHƯNG "KHÔNG THỂ GIỮ MÃI KÝ ỨC"
Rất mâu thuẫn, "đã thấm
sâu vào ký ức" rồi lại hô hào "không giữ mãi ký ức".
Ký ức cũng như màu da muốn tẩy rửa cũng không được mà
theo suốt một đời. Khi ông Võ Ngọc Trình lựa chọn "tôn
thờ quá khứ nhưng không giữ mãi ký ức" thì ký ức tôi
vẫn đầy ắp kỷ niệm về DTT. Năm 1955-1956 nhà tôi ở đường
Phan Ðình Phùng, mở cửa sổ thấy Dinh, xuống chợ đi ngang
Dinh, đến lớp mẫu giáo qua Dinh, theo ba lên Dinh họp, rước
đèn trung thu bánh nướng bánh dẻo các o Huế Phan Rang Nha Trang
bầy cỗ chung vui. Photo dưới, một góc đường Phan Ðình Phùng,
nhờ ký ức một bạn mới biết "Ngôi nhà màu ngói có phong
cách kiến trúc Normandie (Pháp) là nhà của bác sỹ Phán"
Ảnh
flickr manhhai
https://www.flickr.com/photos/13476480@N07/8491458398
CÓ NHẤT THIẾT PHẢI QUÊN
KÝ ỨC MỚI PHÁT TRIỂN?
Không! Trái lại, như hai đường
rầy song song phải giữ ký ức mới phát triển được. Trong
cuốn Zero to One, tác giả Peter Thiel, tỷ phú lập ra Paypal và
vô số quĩ đầu tư, chỉ ra cách rất dễ để tạo ra phát
minh mới bằng "quan sát thế giới như lúc sơ khai tổ tiên
ta nhìn thấy lần đầu, từ đó mới có thể vừa tái tạo
vừa gìn giữ cho tương lai".
Tháng 8/2020, tại DTT đang triển
lãm: một cử chỉ đẹp từ cả lãnh đạo lẫn cư dân. Nếu
theo Peter Thiel nhìn đồ vật biết quá khứ sẽ tìm ra cách
làm thêm của cải, nếu biết nhìn.
Triển
lãm tại DTT ĐL -Ảnh kts Phan Minh Tiến- 8/2020
BÀI HỌC "ZERO TO ONE-KHÔNG
THÀNH MỘT"
Sau bác sĩ Yersin, ÐL nhập
thêm nhiều rau trái mới. Giờ đây ÐL có thể tập trung trồng
dược thảo thành trung tâm làm hoạt chất thế giới đang
cần, kể cả ung thư tôi thử nghiệm thành công suốt 5 năm
cho người thân. UBND ÐL nên ra nhiều giải thưởng "Zero to
One" hơn là theo đuổi dự án "địa ốc trên đồi Dinh".
Một thí dụ ngoạn mục Zero
to One: năm 1930, người Pháp mua đầu máy xe lửa Thụy Sĩ chạy
tuyến răng cưa Krong Pha- Ðà Lạt. Năm 1955-1961: ba tôi làm
việc ở Ty Công Chánh ĐL phụ trách bảo trì đầu máy, tôi
ưa theo ba leo trèo, lượm rác.
Năm
1960s. Ðầu máy SLM HG 4/4 số 40-30. Ảnh swissinfo.ch
https://www.echo-trails.com/swiss-train-stories/furka-steam-train/
Sau 1975, bảy đầu máy rỉ
sét bỏ ở ga Ðà Lạt, Tháp Chàm, Krongpha. Năm 1988, hãng Furka
của Thụy Sĩ sang Việt Nam mua lại bốn cái còn tốt, 650.000USD,
mang về phục hồi. Người Thụy Sĩ khắp thế giới hết lòng
hỗ trợ gửi tiền về, nhất là ở Mỹ lòng hoài hương cao
hơn núi Alps.
1993, Furka vui mừng khánh thành
mời khách danh dự đi lại tuyến răng cưa Glacier Express nối
hai làng Gletsch và Realp, đóng suốt 30 năm vì không có đầu
máy răng cưa. Ðầu máy cũ cài hoa kết lá xình xịch chuyển
mình giữa tiếng hò reo khói trắng núi xanh hân hoan phục hồi
sự sống đã chết. Từ California tôi gọi về Saigon, ba vui
lắm "Ba chết an lòng rồi"
Ảnh
swissinfo.ch
https://www.swissinfo.ch/eng/furka-steam-railway-line-reopens-to-fanfare/22768818
PHIẾU Ý KIẾN MÂU THUẪN
Phiếu ý kiến (của UBBND tỉnh
Lâm Ðồng, Sở Xây Dựng) mà kiến trúc sư trẻ Phan Minh Tiến
gửi ra xin bà con giúp đánh giá BA PHƯƠNG ÁN "về giải pháp
bảo tồn" DTT và khu Hoà Bình.
Bảo tồn sao được khi chưa
là di sản? Cố ý bỏ hoang rồi đòi bảo tồn? Nếu chưa phải
di sản thì việc gì phải nhắc đến bảo tồn? Tại sao chưa
công nhận DTT là di sản lại bàn tới bảo tồn. Công nhận-chưa
công nhận là việc nhà nước làm chưa nên thân sao bắt người
khác xóa ký ức?
MÂU THUẪN LỚN NHẤT: "XÂY
DỰNG THÀNH PHỐ DI SẢN " NHƯNG XOÁ DI SẢN
Sau chót hết, quy hoạch bằng
"Ba Phương Án San Ðồi, Rời Dinh lên cao 28m" trái ngược với
việc chính quyền đang muốn xây dựng ÐL thành một "thành
phố di sản" đầu tiên ở Việt Nam nhưng lại xóa... di sản,
chưa học bài học bán rẻ viên ngọc quí cho Furka?

https://nhadat.tuoitre.vn/se-xay-dung-khach-san-cao-10-tang-o-
ÐL hôm nay là di sản từ người
Pháp người Thượng người Việt thuở bình minh. Những năm
1900, người Thượng ở Ðồng Nai Thượng bị bắt làm "xâu"
(làm đường) gùi 50kg các vật liệu sắt, thép, gạch, ngói...
trên lưng đi bộ xuyên rừng núi.
10 km giữa Krông Pha và đèo
Eo Gió (Bellevue) khó khăn nhất. Tuyến đường sắt vượt đèo
Ngoạn Mục hiểm trở hoàn thành năm 1928. Ga Eo Gió cách Ðà
Lạt 30km, nhà ga "ma ám". Mỗi tháng chín ba tôi tới Ga Eo Gió
dự lễ cúng cô hồn.
THÁNG CHÍN CÔ HỒN
2020, UBND ÐL quyết định "Di
rời Dinh Tỉnh Trưởng" có hỏi ai vui ai chết không an lòng?
Theo từ điển Khai Trí Tiến Ðức chữ "di" trong di tích, di
thể, di sản, di cốt, di hài, di chúc, di cảo ... đều hàm
ý "để lại sau khi chết". Vậy muốn ÐL thành "thành phố
di sản" thì phải có ai xung phong... chết trước cái đã. Tháng
chín cô hồn, "chữ ký- dự án- san đồi- rời Dinh"...cực
kỳ cẩn thận. Cô hồn các đẳng Thượng Tây Ta đủ mặt
lảng vảng mặt hồ ngọn thông đồi thấp lũng cao, rủ rỉ
rù rì nhìn xuống.
Từ xa, bái vọng linh xưa.
Chúc quí viên chức UBND Ðà
Lạt đặng bình an.
Trần thị Vĩnh-Tường
California 30/8/2020
Tham khảo:
Khái
Lược về Sinh Hoạt Nhân Văn và Kinh Tế của Đà Lạt.
Phạm
Văn Lưu (Tập San Sử Ðịa 1971) |