
Victor
Hugo (1802-1885)
"Tôi có niềm tin rằng
đây sẽ là một trong những tác phẩm đỉnh cao,
nếu không nói là tác
phẩm lớn nhất, trong sự nghiệp cầm bút của mình".
Đó là câu nói của nhà đại
văn hào Victor Hugo khi ông khởi sự viết tác phẩm Những
Kẻ Khốn Cùng. Ðây là một câu chuyện kể về xã hội
Pháp ở thế kỷ XIX thời Napoléon I, nói về những giấc mơ
tan vỡ, tình yêu không thành, cùng với những đam mê, hy sinh
và sự chuộc tội. Nhân vật chính của tiểu thuyết là Jean
Valjean, một người cựu tù binh số 24601. Jean Valjean mang án
tù khổ sai 19 năm vì anh đánh cướp thức ăn cho gia đình
của mình đang lâm vào cảnh đói. Sau khi mãn án, nhà tù cấp
cho Jean Valjean một tờ giấy thông hành dành cho những người
đã từng phạm tội, vì vậy khi đi đến đâu anh cũng bị
mọi người xa lánh, xua đuổi. Jean Valjean tự nhủ với lòngmình:
"Nếu
ta hận thế giới, thế giới sẽ hận ta". Cóphải
đó là tiếng khóc trong đêm ch(a)̉ng ai nghe thấy.
Jean
Valjean lang thang trên đường phố, các quán trọ đều từ
chối, anh đành phải ngủ ở bên lề đường trên một ghế
đá. "Ông không thể qua đêm như thế này được đâu, dĩ
nhiên ông đang lạnh và đói" bà lão vừa nói vừa chỉ
qua một ngôi nhà nhỏ và thấp bên cạnh tòa giám mục. "Người
ta có thể cho ông tạm trú vì lòng từ thiện, ông hãy gõ
vào cánh cửa đó!".
Cánh cửa hé mở, chủ nhân
căn nhà ấy là giám mục Myriel, một người nổi tiếng là
nhân từ và luôn giúp kể cô thế, nghèo đói. Giám mục Myriel
đã cho Jean Valjean nương náu và tiếp đón anh thật nồng hậu;
nhưng Jean Valjean lại phạm thêm một lỗi lầm nữa, anh đã
đánh cắp bộ chén đĩa bằng bạc của vị giám mục và chạy
trốn, anh bị bắt lại nhưng được giám mục Myriel cứu thoát.
Trước khi từ giã Jean Valjean, vị Giám mục Myriel nói: "Hãy
nhớ người anh em, hãy làm chuyện có lý, hãy dùng
những thứ quý giá này, để trở thành người tốt.
Chúa đã kéo anh ra khỏi nơi u tối, tôi đã cứu linh
hồn anh". Jean Valjean vô cùng xúc động trước tấm lòng
nhân ái, bao dung và độ lượng của giám mục Myriel, ông đã
coi anh như người anh em "người có tâm hồn, linh hồn
sẽ làm thay đổi cuộc sống của anh" Jean Valjean lẩm
bẩm. Vâng, chính những câu nói nhân từ của vị
Giám mục Myriel đã làm thay đổi cả cuộc đời của
người cựu tù binh mang số 24601, Jean Valijean..."Khi bóng
đêm khép lại... còn con đường nào cho ta, ta đã vươn
lên để rồi lại ngã xuống, ta nhìn ch(a)̀m ch(a)̀m vào
khoảng không, nỗi nhục trong ta như một cái gai, một vòng
xoáy tội lỗi, ta sẽ thoát ra khỏi thế giới này, một
chân trời mới sẽ mở rộng, thế giới của Jean Valjean".
Những năm tháng trôi qua, Jean
Valjean xuất hiện với một cái tên mới: Madeleine, một chủ
xưởng công nghệ giàu có và là thị trưởng thành phố nhỏ
nơi ông sinh sống. Để tránh sự truy tìm của thanh tra Javert,
Jean Valjean phải mang tên giả, thị trưởng Madeleine. Có lẽ
định mệnh đã an bài cho số phận của Jean Valjean, "còn
con đường nào cho ta, ta đã vươn lên để rồi lại ngã
xuống", anh phải để lộ danh tính của mình vì thanh tra
Javert đã bắt lầm một người đàn ông khác để thay cho
anh và hắn bị đưa ra tòa, lương tâm cắn rứt, Jean Valjean
không thể để một người khác thế mạng cho mình, anh đành
ra đầu thú trước tòa. Một ngày kia, Jean Valjean gặp Fantine,
một cô gái làm nghề mại dâm để có tiền nuôi con gái Cosette
đang sống với gia đình nhà Thénardier độc ác. Trong cơn hấp
hối và trước khi Fantine chết, Jean Valjean hứa với Fantine
là ông sẽ chăm sóc Cosette cẩn thận. Vai ngày sau, Jean Valjean
đến gặp chủ quán trọ Thénardier và trả tiền cho hắn để
chuộc lại cô bé Cosette, họ cùng lên Paris, chạy trốn sự
truy sự truy lùng gắt gao của viên thanh tra Javert. Tại Paris,
Jean Valjean và Cosette tạm trú trong một tu viện của dòng kín
mà Thanh Tra Javert không được quyền khám xét, vì vậy họ
tạm thoát khỏi. Gia đình Thénardier cũng đã chuyển tới Paris,
họ dẫn đầu một băng trộm, đột nhập vào nhà của Jean
Valjean và Marius Pontmercy, Nhưng Éponine là con gái của Thénardier
lại thầm yêu người Marius Pontmercy
và cô đã thuyết phục bọn trộm rời khỏi đó.
Sau cái chết của tướng Lamarque
(người lãnh đạo Pháp có cảm tình với giai cấp lao động),
Enjolras cầm đầu nhóm sinh viên, họ chuẩn bị cho một cuộc
cách mạng lật đổ chế độ tư sản vào đêm ngày mùng 05,
rạng sáng mùng 06 tháng 06 năm 1832. Cuộc cách mạng được
sự ủng hộ và tham gia của những người nghèo khổ, trong
số những người tham gia cách mạng có cậu bé Gavroche mồ
côi và Marius Pontmercy, một sinh viên bị gia đình xa lánh vì
quan điểm tự do của mình. Khi cuộc cách mạng bùng nổ, Marius
Pontmery và những sinh viên đứng lên, họ bắt đầu dựng
chiến lũy trên những con phố ở Paris. Người yêu của Marius
Pontmercy là Cosette và Jean Valjean cũng tham gia nổi dậy. Éponine
Thénardier đứng vào hàng ngũ khởi nghĩa, cô đã đỡ một
viên đạn của phe lãnh đạo để bảo vệ Marius Pontmercy,
Éponine Thénardier đã chết trên tay Marius Pontmercy trong giấc
mơ hạnh phúc vì cô thầm yêu Marius Pontmercy. Cũng trong trận
chiến ấy, Gavroche bị giết, JeanValjean đã cứu sống thanh
tra Javert khỏi tay những người sinh viên và Marius Pontmercy
khi anh bị thương, JeanValjean vác Marius Pontnercy chạy trốn
theo những đường cống ngầm ở Paris, nhưng khi ra đến miệng
cống anh nhận thấy thanh tra Javert đã đứng đợi anh ở đấy
từ bao giờ. Jean Valjean thuyết phục thanh tra Javert cho ông
đem Marios Pontmercy về trả lại cho gia đình anh trước khi
giao mình cho luật pháp và thanh tra Javert đồng ý. Thanh tra
Javert nhận thấy rằng Jean Valjean là một người tốt và ông
không thể nộp Jean Valjean cho chính quyền được nữa, không
giải quyết được tình trạng khó xử này, thanh tra Javert
nhảy xuống sông Seine tự vẫn.
Jean Valjean cảm thấy niềm
vui duy nhất của cuộc sống đã mất khi Cosette nhận lời
làm vợ Marius Pontmercy và Jean Valifean cho rằng Cosette đã không
còn cần đến anh nữa vì Cosette nghe lời Marius và không đến
thăm anh thường xuyên nữa. Nhưng trong giờ phút cuối cùng
của cuộc đời, Jean Valjean cho Cosette và Marius biết về quá
khứ của mình và anh đã tìm thấy niềm hạnh phúc khi đứa
con gái nuôi yêu quý và con rể ở bên cạnh mình. Jean Valjean
nhìn Cosette với ánh mắt trìu mến, anh nói: "Giờ con đã
đến đây, ngay bên cạnh bố, giờ bố có thể thanh thản
ra đi, cuộc đời bố đã được tha thứ, con hãy để
bố chết, đây là lá thư thú tội cuối cùng, con hãy
đọc kỹ, khi bố đã yên nghỉ: Đó là câu chuyện
của một người bị xã hội ruồng bỏ, một người
chỉ muốn học cách yêu thương và đã nuôi con nên người".
Jean
Valjean từ từ nhắm mắt, tâm trí và linh hồn anh hướng
về Thiên Chúa toàn năng, anh thì thầm trong hơi thở yếu
ớt: "Hãy mang con đi, một nơi
ch(a)̉ng còn xiềng xích, nơi mà những nỗi đau cũng
dừng lại, Chúa ở thiên đàng, xin hãy nhìn xuống với
lòng nhân từ, xin tha thứ mọi lỗi lầm của con và đưa
con đến bên ngài".
Tham luận
tác phẩm:
Les Misérables là tiểu
thuyết của đại văn hào Pháp Victor Hugo, do Lacroix, Verboeckhoven
& Ce xuất bản lần đầu tiên năm 1862, tác phẩm được
đánh giá là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng nhất
của nền văn học thế giới thế kỷ XIX. Những Kẻ Khốn
Cùng là câu chuyện về xã hội nước Pháp trong khoảng
hơn 20 năm đầu của thế kỷ XIX kể từ thời điểm Napoléon
I lên ngôi và tiếp theo vài thập niên sau đó. Nhân vật chính
của tiểu thuyết là Jean Valjean, một cựu tù binh khổ sai
tìm cách chuộc lại những lỗi lầm gây ra thời trai trẻ.
Cuốn tiểu thuyết không chỉ nói tới bản chất tốt và xấu
của xã hội mà tác phẩm còn là cuốn sách ghi nhận về lịch
sử cũng như nền móng kiến trúc chính trị trên lãnh vực
triết lý, luật pháp, công lý, tín ngưỡng của nước Pháp
giữa thế kỷ XIX. Những Kẻ Khốn Cùng trở nên
nổi tiếng vì đã được chuyển thể nhiều lần thành các
vở kịch, bộ phim, trong đó đáng kể nhất là vở nhạc kịch
cùng tên, Les Misérables. Bản dịch đầu tiên tại Việt
Nam của Nguyễn Văn Vĩnh xuất bản năm 1926, với tên "Những
kẻ khốn Cùng", của nhà Trung Bắc Tân Văn ở Hà Nội
in song ngữ dài 10 tập khoảng 3000 trang, thu hút được rất
đông độc giả và được dịch sang nhiều thứ tiếng khác
ngay từ khi mới xuất bản. Trong số 64 tiểu thuyết của Hồ
Biểu Chánh (1885-1958) có 12 quyển phóng tác từ tiểu thuyết
của Pháp, phóng tác Ngọn cỏ gió đùa
(Les Misérables) của Hồ Biểu Chánh ra đời năm1926 khắc thảo
chân dung xã hội Việt Nam thuần túy nông nghiệp, với những
con người đói khổ, khốn cùng, trong thế kỷ XIX dưới thời
nhà Nguyễn, phóng tác ảnh hưởng đến lãnh vực đạo đức
và triết lý Á đông, cổ hủ, khắt khe với Những Kẻ
Khốn Cùng qua nhân vật là Lê Văn Đó (Jean Valjean).
Ngọn cỏ gió đùa còn chuyển hóa thành phim và tuồng cải
lương.
Những Kẻ Khốn Cùng
phác họa một bức tranh đích thực của thế giới những
người nghèo khổ, lên án một địa ngục trần gian, sự nghèo
khó làm cho con người gục ngã, đói khổ làm người ta sa
đọa, thiếu thốn làm loài người suy nhược. Tác phẩm đã
đề cập những sự kiện lịch sử quan trọng của nước
Pháp, những xung đột trong tâm hồn con người giữa Thiện
và Ác trong Jean Valjean. Trong tác phẩm Những Kẻ Khốn Cùng
ca ngợi cuộc sống thanh cao, tình yêu đích thực và tự do
của Jeam Valjean, một người sinh ra trong đau khổ và tuyệt
vọng vì những lỗi lầm anh đã vi phạm khi còn trẻ, một
giá rất đắt mà anh phải trả. Xã hội tư sản đã bóp
nghẹt Jean Valjean trong mạng lưới bao vây, lùng bắt, anh trải
qua biết bao đau khổ và nghiệt ngã của cuộc đời. Fantine,
một cô gái mua hoa bán nhụy cho khách làng chơi đã bị xã
hội chà đạp, khinh thị nhưng vẫn giữ được tâm hồn thanh
cao, trong sáng của tình mẫu tử. Thanh tra Javert là hiện thân
cho những xung đột, giằng xé giữa tôn trọng luật pháp và
đạo lý con người. Gavroche là một đứa trẻ bị bỏ quên
bên lề đường nhưng tâm hồn vẫn thơ ngây, yêu đời, dũng
cảm và nghĩa hiệp. Marius Pontmercy với tấm lòng yêu nước,
chuộng tự do như trong triết học của Tagore, ông phản ảnh
cuộc sống khốn cùng của những người nô lệ Ần
Độ đã gồng lên để đấu tranh cho tự do và cuộc
sống hạnh phúc cho con người. Enjolras: Lãnh đạo của nhóm
"Những người bạn của ABC" (Những người bạn của nông
dân là một nhóm sinh viên phản đối chế độ chuyên chế
của nhà Bourbon, tham gia cuộc khởi nghĩa ngày 5 tháng 6 năm
1832). Phải chăng Victor Hugo đã từng nói: "Sự tàn bạo
của tiến bộ được gọi là cách mạng. Khi chúng kết thúc,
ta nhận ra loài người đã bị đối xử thật thô bạo, nhưng
đã tiến lên". (The brutalities of progress are called revolutions.
When they are over we realize this: that the human race has been roughly
handled, but that it has advanced).
Những Kẻ Khốn Cùng
là tác phẩm đề cao tình yêu thể hiện qua tình yêu đối
với con chiên của linh mục Myriel, tình yêu tuyệt vọng của
Fantine và Éponine, tình phụ tử của Jean Valjean với Cosette,
tình yêu thanh cao giữa Marius và Cosette, tình yêu tổ quốc
của Enjolras. Là người theo chủ nghĩa lý tưởng, Victor Hugo
tin rằng sự dạy dỗ và tôn trọng những người bất hạnh
sẽ giảm bớt sắc suất tội phạm trong xã hội. Về lãnh
vực đạo đức, tác phẩm ca ngợi giới công nhân lao động,
ca ngợi tranh đấu cho tự do dân chủ của người dân lao động
đứng lên chống lại sự áp bức của chính quyền. Tác phẩm
của Victor Hugo đã nói lên lòng thương cảm đối với những
con người bị xã hội chà đạp, nêu lên cái tốt lẫn cái
xấu của xã hội pháp. Quan điểm này cũng đã được
Rabindranath Tagore nhấn mạnh trong tư tưởng của ông về
triết lý nhân sinh đ(a)̣t nền tảng trên tình yêu thương
mãnh liệt đối với con người qua hình ảnh của vị
giám mục Myriel. Đối với Tagore cũng như Hugo, có
lẽ niềm vui cao quý nhất trên đời là khi ta tìm được
tình yêu và niềm cảm thông sâu s(a)́c giữa cơn người
với con người. Với ngòi bút sắc sảo, chủ nghĩa lãng
mạn, Victor Hugo đã phác họa những con người lý tưởng với
cái đẹp tinh khiết, thánh thiện và gạt bỏ những thủ đoạn,
cạm bẫy, dối lừa và khổ đau, mà xã hội Pháp của thế
kỷ XIX tạo nên để nghiêm trị người khốn khổ và tội
phạm, ho đã vô tình đẩy những loại người này vào ngõ
cụt không lối thoát.
Theo Tác giả Huy Hoàng thì
đây là một trong những cuốn sách văn học kinh điển của
thế giới "Những Kẻ Khốn Cùng" là sự kết hợp giữa
khổ đau và cái đẹp tinh khiết, Victor Hugo cho rằng "Bấthạnhlàmnênconngười,
giàusang tạora quái vật". Victor Hugo đã viết ở
chương đầu trang sách như sau thể hiện sự cảm thông của
ông đối với những con người bị pháp luật hất ra ngoài
xã hội:"Khi pháp luật và phong hoá còn đầy đoạ con người,
còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và
đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên thiên mệnh;
khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự tha hoá của đàn
ông vì bán sức lao động, sự sa đoạ của đàn bà vì miếng
cơm manh áo, sự cằn cỗi của trẻ nhỏ vì tối tăm thất
học còn chưa được giải quyết; khi ở một số nơi đời
sống còn ngạt thở; nói khác đi và trên quan điểm rộng
hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đau khổ còn tồn tại
thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích". Ngày
22 tháng 5 năm 1885, Victor Hugo qua đời vì sung huyết phổi,
hai triệu người dân đã đưa tiễn Victor Hugo và thi thể ông
được an táng tại điện Panthéon.
Phim Chuyển
thể:
Những Kẻ KhốnCùng(Les
Misérables) là loại Phim Giáo dục đặt nền tảng
và trên tín ngưỡng, gia đình, tâm lý và tình cảm, ra mắt
khán giả năm 1998 và trở nên nổi tiếng vì đã được chuyển
thể nhiều lần thành các vở kịch, bộ phim, trong đó nổi
tiếng nhất là vở nhạc kịch Pháp cùng tên do đạo diễn
Claude-Michel Schönberg sáng tác và được trình diễn tại sân
khấu West End, Luân Đôn ngày 08 tháng 10 năm 2006. Năm 2012, đạo
diễn: Tom Hooper thực hiện cuốn phim này tại Mỹ, thể loại
nhạc phim tâm lý. Năm 2018, đạo diễn Bille August tu sửa lại
theo thể loại phim giáo dục: Đức tin, gia đình, tâm lý &
tình cảm do nhà sản xuất Mandalay Entertainment.
"Khi một người phụ nữ
đang nói, hãy nghe điều nàng nói qua đôi mắt của nàng"
Phin nói về những trận đánh
gây cấn trong cuộc cách mạng Pháp với những thanh thiếu
niên trẻ đứng lên để chống lại sự cai trị bạo tàn
và phi lý của xã hội tư sản và lấy lại cái lý tưởng
một nước Pháp tự do và bác ái, họ sẵn sàng hy sinh cho
niềm tin lý tưởng cách mạng trong sáng của mình. Trong phim
những kẻ khốn khổ là những người phải trải qua những
thử thách và những đau đớn tột đỉnh bởi những cuộc
chạy trốn và rượt đuổi giữa viên thanh tra Javert và người
tù Jean Valjean. Họ phiêu bạt khắp nơi để nhận được sự
xua đuổi của người đời khiến những số phận của những
người khốn khổ trở nên khốn khổ hơn. Cuộc đời đã
huỷ diệt hoàn toàn con người của Jean Valjean và anh nghĩ
tưởng như rơi vào tận cùng của đau khổ và tuyệt vọng
cho đến khi anh gập được vị giám mục Myriel, đó là lúc
anh được đối xử như một con người. Chính tấm lòng bao
dung của vị giám mục Myriel đã giúp Jean Valjean hướng thiện,
đưa cuộc đời anh bước sang một trang sử mới: Thánh thiện
và tốt đẹp hơn. Phim đã đem lại một hình ảnh đẹp, có
giá trị tôn giáo và đạo đức. Những Kẻ Khốn Cùng,
có sự tham gia của nhiều ngôi sao nổi tiếng nhất Hollywood
hiện nay như Hugh Jackman, Anne Hathaway, Russell Crowe, Amanda Seyfried,
Helena Bonham Carter. Phim giành được 4 đề cử Quả Cầu Vàng:
Phim
hay nhất ở thể loại nhạc kịch. Có thể nói phần bối
cảnh của thể loại phim nhạc kịch là sự kết hợp hài
hòa giữa sự diễn xuất của các diễn viên điện ảnh và
âm nhạc, góc cạnh quay kết hợp tình tiết trong chuyện đã
tạo nên hưởng mạnh mẽ khiến những người yêu thể loại
phim nhạc kịch phải rơi lệ. Cuốn phim Những Kẻ Khốn
Cùng (Les Misérables) đã để lại nhiều cảm xúc và sự
xót xa thương cho những thân phận khốn khổ trong lòng khán
giả.
Tóm lại đây là cuốn sách
có giá trị lịch sử, cơ cấu chính trị, triết lý, luật
pháp, công lý, tín ngưỡng và đề cao tinh thần đoàn kết
của những người lao động nghèo khổ trong thế kỷ XIX. Qua
ngòi bút điêu luyện, bén nhậy và sắc sảo, Victor Hugo
đã biểu lộ tấm lòng thương xót đến những nạn nhân bị
vùi dập và khinh bỉ bởi xã hội tư sản nhưng vẫn giữ
được sự cao thượng của tâm hồn, tình thương yêu chân
chính và đích thực. Cũng trong lời viết khéo léo ấy, Victor
Hugo đã gián tiếp ca ngợi dân tộc hùng dũng, can đảm đứng
lên để đòi hỏi tự do, lên án xã hội tư sản bất công,
vô nhân đạo, sự phi lý của luật pháp, tòa án, nhà tù,
quân lính, cảnh sát, những kẻ trong giới thượng lưu, giàu
sang và những kể nghèo đói thấp hèn, những cảnh thống
khổ mà xã hội tư bản gây ra. Ðiều này cho chúng ta biết
rằng cuộc đời nhiều thử thách, đau khổ và niềm tin sẽ
giúp con người vượt qua mọi chướng ngại vật.
Khánh
Lan, California July 2020
Tiểu sử
cuộc đời và sự nghiệp sáng tác:
Theo tác giả Vĩ Thanh,
Victor Marie Hugo sinh ngày 26 tháng 2, 1802 tại Besançon và mất
ngày 22 tháng 5, 1885 tại Paris, ông là một nhà văn, nhà thơ,
nhà viết kịch danh tiếng nhất của nước Pháp thuộc
chủ nghĩa lãng mạn và là nhân vật dẫn đầu phong trào lãng
mạn (the romantic movement) của nền Văn Chương Pháp, ông đồng
thời là một nhà chính trị, một trí thức dấn thân tiêu
biểu của thế kỷ XIX. Những sáng tác của Victor Hugo xếp
hạng nổi tiếng thứ 15407 trên thế giới và thứ 45 trong
danh sách tiểu thuyết gia nổi tiếng, văn chương của ông
không chỉ phản ảnh lịch sử, văn hóa của cách mạng Pháp
mà còn là biểu tượng mẫu mực của lòng nhân ái, vị tha
nên đã tạo ra ảnh hưởng mãnh liệt và vượt qua cả biên
giới hạn hẹp của nước Pháp, trở thành niềm tự hào của
thế giới với cuộc thăng trầm nhiều biến động của đất
nước. Victor Hugo hấp thụ tinh thần dân chủ và lý tưởng
cách mạng thời đại, do đó trong thời gian đầu những sáng
tác của ông chịu ảnh hưởng của tư tưởng quân chủ.
Năm 1815, Victor Hugo bắt đầu
làm thơ, 14 tuổi ông viết trong nhật ký: "Tôi muốn trở
thành Chateaubriand hoặc không gì cả!". Năm 1817, Victor Hugo
lãnh được bằng khen danh dự của Hàn Lâm Viện Pháp về
một bài thơ dự thi rồi tới năm 1819, đã đoạt giải nhất
trong một kỳ thi thơ phú toàn quốc. Năm 1821, Victor Hugo xuất
bản thi phẩm đầu tiên có tên là "Odes et poesies diverses" gồm
các bài thơ ngắn và nhiều thể loại, vua Louis XVIII có cảm
tình với ông qua tập thơ này và trợ cấp cho ông 1,000 quan
mỗi năm. Tập thơ Odes ra mắt năm 1821 khi ông 19 tuổi, với
1500 ấn bản được tiêu thụ trong vòng 4 tháng. Năm 1823, Victor
Hugo phổ biến cuốn truyện tiểu thuyết đầu tiên tên là
Han d'Islande (Đại Hãn của Ai Nhĩ Lan), mô tả sự man rợ của
một bộ lạc chặt đầu người bằng búa đá và uống máu
kẻ địch. Cuốn truyện này được dịch sang tiếng Anh vào
năm 1825 và được nhà báo Charles Nodier mời Victor Hugo tham
gia vào nhóm văn thuộc phái Lãng Mạn Cénacle (Romanticism), tại
đây ông quen biết với một nhà phê bình văn chương Pháp
của thế kỷ XIX, Saint- Beuve. Nhóm văn hữu Cénacle họp mặt
thường xuyên tại thư viện Arsenal, họ đã đề cao tự do,
nguyên tắc của nghệ thuật và đời sống. Vào thời kỳ
này, Victor Hugo đã phổ biến một loại báo văn học có khuynh
hướng ôn hòa tên Muse Francaise (Thi Thần nước Pháp, 1823-24).
Năm 1823Victor Hugo kết hôn với
người bạn ấu thơ là Adèle Foucher nhưng cuộc hôn nhân
không hạnh phúc với vợ khiến Victor Hugo qua lại với nhân
tình Juliette Drouet, Adèle ngoại tình với bạn thân của
ông là Sainte Beuve nhưng vì gia đình và lòng tự trọng, họ
không ly dị, Hugo cũng lao vào cuộc tình với Juliette Drouet
và nổi tiếng là có nhiều nhân tình nhưng thật sự trong
tình cảm gia đình, Victor Hugo là người bất hạnh và đáng
thương. Người con gái đầu tiên của ông sớm ra đi trong
một vụ lật thuyền ở sông Seine cùng với chồng khi cô chưa
đầy hai mươi tuổi, người con gái thứ hai của Hugo là Adèle
mắc bệnh tâm thần và suốt đời sống trong bệnh viện,
hai người con trai của ông đều viết văn, làm báo nhưng cũng
lần lượt qua đời khi còn rất trẻ. Niềm an ủi duy nhất
trong những năm cuối đời của ông là hai đứa cháu nội
. Cuộc đời của ông không chỉ đầy niềm đau về gia đình
mà còn trải qua nhiều biến động gắn liền với sự thay
đổi và suy vượng của đất nước.
Năm 1824, Victor Hugo cho xuất
bản tập thơ ngắn Nouvelles Odes, hai năm sau, xuất hiện cuốn
tiểu thuyết Bug-Jargal (The Slave King, nhà Vua nô lệ). Tập thơ
ngắn "Odes et Ballades" ấn bản năm 1826, gồm nhiều bài thơ
lãng mạn. Năm 1829, tập thơ "Les Orientales" (Đông Phương) cũng
là mộ tập thơ lãng mạn. Năm 1824, Victor Hugo cho xuất bản
tập thơ ngắn Nouvelles Odes, hai năm sau, xuất hiện cuốn tiểu
thuyết Bug-Jargal (The Slave King, nhà Vua nô lệ). Tập thơ ngắn
"Odes et Ballades" ấn bản năm 1826, gồm nhiều bài thơ lãng
mạn. Theo tác giả Phạm Duy, Ðạo Cao Ðài được thành lập
ở Việt Nam năm 1926,Victor Hugo là một trong ba vị thánh đầu
tiên, bên cạnh Tôn Trung Sơn, Nguyễn Bỉnh Khiêm, ông xuất
hiện trong bức tranh Tam thánh ký hòa ước do họa sĩ
Lê Minh Tòng sáng tác năm 1947, hiện được lưu giữ tại Tòa
Thánh Tây Ninh. Năm 1829, tập thơ "Les Orientales" (Đông
Phương) cũng là mộ tập thơ lãng mạn. Năm 1833, Victor Hugo
ra mắt vở kịch Lucrèce Borgia. Những năm 1840, ông đứng về
phía chế độ quân chủ chuyên chế, chống lại tư tưởng
dân chủ, sau đó ông được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp và
được phong bá tước năm bốn mươi ba tuổi.
Ngày 07 tháng 02 năm 1841, Victor
Hugo được bầu vào Viện Hàn Lâm Pháp. Năm 1845, Victor Hugo
bắt đầu buớc vào lãnh vực chính trị, năm 1848 ông được
bầu làm nghị sĩ hội đồng lập hiến. Năm 1851 lịch sử
nước Pháp lại trải qua cơn biến động. Louis Napoléon hủy
bỏ nền Cộng hòa, thành lập nền Đế chế, tự xưng là
Vua Napoléon III. Victor Hugo lên án cuộc đảo chính ngày 2 tháng
12 năm 1851 của hoàng tử Louis-Napoléon (cháu của Napoléon Bonaparte),
ông bị buộc đi đày ở Bỉ, sau đó là đảo Jersay và Guernesey.
Trong những năm tháng sống lưu vong, Victor Hugo đã hoàn thành
bộ tiểu thuyết Những Kẻ Khốn Cùng trong suốt mười
chín năm nhưng đây chính là giai đoạn đỉnh cao trong sự
nghiệp sáng tác của ông khi hàng loạt tập thơ và tiểu thuyết
ra đời. Khi nhận được lệnh ân xá của Napoleon III, ông
nhất quyết không quay về và kịch liệt chống đối chế
độ đế chế thứ II, lên án gay gắt sự phản bội và áp
bức của triều đình. Năm 1870, Victor Hugo trở về Pháp sau
khi chế độ Napoleon sụp đổ, đó cũng là khoảng thời gian
diễn ra Công xã Paris, đem lại một cuộc sống mới cho những
người dân cùng khổ trong xã hội. ngày 8/2/1871, ông được
bầu vào quốc hội Pháp và năm 1876, ông được bầu làm thượng
nghị sĩ. Tuy không thực sự tán đồng Công xã Paris song với
trái tim đầy nhân ái, Hugo vẫn phản kháng và đấu tranh đến
cùng trước những sự trả thù tàn bạo, đứng về những
người công nhân nghèo khổ trong suốt những năm tháng cuối
đời.
Victor Hugo mất vào tháng 5 năm
1885 trong sự thương tiếc của nhân dân Pháp, đặc biệt là
những cựu chiến sĩ cách mạng Công xã Paris, những người
lao động khốn khổ đã từng được ông giúp đỡ và bảo
vệ. Ngày 26/2/1881 năm Hugo 80 tuổi, nước Pháp long trọng tổ
chức lễ thượng thọ cho ông, đám đông diễu hành qua nhà
Victor Hugo ở Paris, khoảng 5.000 nhạc công được huy động,
họ chơi bản quốc ca Pháp và gửi những lời chúc tụng đến
đại văn hào Victor Hugo, đám đông diễu hành qua nhà Victor
Hugo ở Paris. Pháp đổi tên đại lộ D'Eylau thành đại lộ
Victor Hugo. Trước khi lìa xa nhân thế, Hugo di chúc lại: "Tôi
cho các kẻ nghèo 50.000 quan. Tôi ước mong được mang tới
nghĩa trang trong quan tài của người nghèo khó. Tôi từ chối
các lời cầu nguyện của tất cả các nhà thờ. Tôi tin tưởng
nơi Thượng đế". Nhưng trên thực tế, nước Pháp đã
tổ chức quốc tang cho Victor Hugo, hơn hai triệu người dân
Pháp đã đến tỏ lòng thương xót ông, Đoàn diễu hành đi
bộ sáu tiếng từ Khải Hoàn Môn đến Điện Panthéon, thi
hài ông được đặt tại điện Panthéon, nơi an nghỉ của
các vĩ nhân cùng Emile Zola và Alexandre Dumas.
Hạnh phúc lớn nhất ở
đời là có thể tin chắc rằng ta được yêu thương, yêu
vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, yêu bất kể bản thân
ta.
Ðó là lời ngụ ngôn của
Victor Hugo.
(Khánh
Lan, California July 2020)