Trong sách "Cổ Học Tinh Hoa"
từ thời rất xa xưa ở nước Việt có một chuyện với đầu
đề là "Vợ thầy kiện" như sau:
"Có một người thầy kiện
rất giỏi. Mỗi khi thảo đơn kiện cho ai, định buộc tội,
gạt lỗi cho nhiều người, mà ý nghĩ chưa được sâu sắc,
lời nói chưa được chặt chẽ thì cứ muốn ngồi yên một
chỗ để cấu tứ. Những lúc ấy, thường dặn người nhà,
có khách hỏi, không được cho vào, cả đến vợ cũng phải
lánh xa ở một buồng khác.
Vợ người thầy kiện trước
kia vẫn đã cùng người láng giềng đầu mày cuối mắt, chỉ
vì không dịp, không chỗ, cho nên dòm dỏ đã hơn một năm,
mà chưa được thân cận với nhau. Bấy giờ biết thế, mỗi
khi gặp người thầy kiện cấu tứ, thì người vợ bèn lại
chuyện trò quấy rối để đến mắng phải đuổi tránh đi
chỗ khác. Thành vì thế mà người vợ với người láng giềng
được bao nhiêu cơ hội đi lại với nhau luôn kể hàng bao
nhiêu năm mà không ai biết.
Sau người thầy kiện vì
cấu tứ mãi mà chết. Người vợ chửa hoang phải nhà chồng
kiện. Quan tra xét căn do việc đi lại với ai. Vợ người
thầy kiện phải thú thực. Quan vỗ bàn, thở dài nói: "Ngòi
bút của người thày kiện đã khéo, ai ngờ cơ trời còn khéo
hơn".
Cuối câu chuyện trên trong sách
thấy có ghi thêm "lời bàn" nguyên văn như sau:
"Thầy kiện tức là luật
sư. Luật sư là người hơn ai hết, hiểu thấu các tinh túy
của pháp luật, biết rõ nỗi u uẩn của nhân dân. Chính phủ
nhờ có luật sư mà thêm sáng việc, quần chúng nhờ có luật
sư mà đỡ hàm oan. Vậy làm thầy kiện mà gỡ tội cho kẻ
oan, đáng trọng bao nhiêu, thì buộc tội cho người ngay hay
bênh vực kẻ gian ác, đáng khinh bấy nhiêu.
Người thầy kiện nói trong
bài đây là một tay giảo hoạt chắc đã nhiều lần, lấy
lý mà thắt người ngay vào tội ghê gớm lắm. Bởi vậy tác
giả mới thuật lại truyện này, nói người thầy kiện vừa
tự hại mình lại để cho vợ phản mình, có dạy người
tuy khôn khéo đến đâu, cũng không lọt được vành tạo vật.
Tạo vật thường vẫn ghét người xảo, bao giờ cũng bắc
sẵn cái cân để cân lại cho công bằng. Nhiều khi muốn hại
người, người chẳng thấy đâu, lại chỉ thấy cái hại
nó quay ngay vào chính mình trước."
***
Mừng thay là đa số người đời
biết đánh giá "nghề thầy kiện" là một nghề cao quý. Ngay
như "lời bàn" trong câu chuyện "Vợ thầy kiện"vừa kểtrên
cũng nói rõ điều đó: "Chính phủ nhờ có luật sư mà
thêm sáng việc, quần chúng nhờ có luật sư mà đỡ hàm oan."
John Adams cũng nói: "Bảo vệ
cho sự vô tội (innocence be protected) quan trọng hơn trừng phạt
tội lỗi, bởi tội lỗi và tội ác thường xảy ra trên thế
giới này nhiều tới mức không thể trừng phạt hết chúng.
Nhưng nếu sự vô tội bị đưa ra trước vành móng ngựa và
kết án, có thể bị xử tử, thì người dân sẽ nói, ‘việc
tôi làm điều tốt hay điều xấu không quan trọng, bởi sự
vô tội chẳng đem lại chút bảo vệ nào,’ và nếu ý nghĩ
đó hình thành trong tâm trí nhân dân thì đó sẽ là kết thúc
của mọi sự an ninh".
Thật đúng vậy, cổ nhân có
nói không có nghề nào xấu, chỉ có người làm nghề đó
xấu mà thôi! Xin nhớ rằng có rất nhiều vị Tổng Thống
khả kính của nước Mỹ xuất thân từ trường Luật và làm
nghề luật sư đấy nhé! Ta chẳng nên bi quan! John Adams là
vị Tổng thống thứ Hai của Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ giai
đoạn 1797-1801 và ông là luật sư đầu tiên làm Tổng thống
Mỹ. Ông đã theo học ngành Luật ở Harvard và trở thành thành
viên của đoàn luật sư Massachusetts vào năm 1758. Sau này còn
có nhiều vị nữa, gần nhất có Tổng thống Obama, trước
đó thì có Tổng thống đào hoa Clinton cũng đều là thầy
kiện cả thôi v.v...
Trước tòa án xử về hình
sự vai trò cần thiết của luật sư đôi khi không thể thiếu.
Hầu hết công dân các nước trên thế giới đều có đủ
2 quyền cơ bản khi bị tra hỏi về một tội phạm hình sự,
đó là "quyền im lặng" và "quyền có luật sư".
Trước khi thẩm vấn, cảnh sát phải thông báo cho nghi phạm
hình sự đại ý như sau: "Bị cáo có quyền giữ im lặng.
Bất cứ điều gì bị cáo nói có thể và sẽ được sử
dụng để chống lại bị cáo trước toà án. Bị cáo có quyền
nói chuyện với luật sư, và có luật sư hiện diện trong
quá trình xét hỏi. Nếu không thể thuê luật sư, bị cáo
vẫn sẽ được cung cấp một luật sư bằng nguồn tài chính
của chính phủ."
Luật sư được chính phủ chỉ
định giúp đỡ bào chữa cho bị can thường được gọi nôm
na là luật sư miễn phí, "cãi thí". Thông thường, nếu các
quyền này không được tôn trọng thì các bản án sẽ bị
huỷ bỏ vì không có giá trị.
Ngay trong Hiến Pháp Hoa Kỳ quyền
của bị cáo về hình sự được luật sư biện hộ này cũng
được ghi nhận "In all criminal prosecutions, the accused shall enjoy
the right...to have the Assistance of Counsel for his defence".
Trong thực tế thí dụ như trong
vụ xử Bà Park Geun-hye, cựu tổng thống Hàn Quốc bị cáo
buộc các tội tham nhũng, cưỡng ép và lạm quyền. Bà đang
bị giam. Tại một phiên xử tháng 10-2017, toàn bộ 7 luật
sư của bà đã nộp đơn xin rút. Họ phản đối việc kéo
dài thời gian giam bà Park. Họ nói tòa án đã không tôn trọng
quy tắc là bị can phải được coi là vô tội cho đến khi
có chứng cớ cụ thể ngược lại. Yoo Yeong-ha, một trong 7
luật sư, nói: "Chúng tôi kết luận mọi tranh luận bào chữa
cho bị cáo là vô nghĩa. Tất cả chúng tôi quyết định rút".
Tòa án đề nghị 7 luật sư cân nhắc lại do quá trình xét
xử không thể tiếp tục nếu thiếu luật sư bào chữa. Các
luật sư quốc gia sẽ được bổ nhiệm thay thế nếu luật
sư riêng của bà Park vẫn kiên quyết rút lui. Tuy nhiên, quá
trình thay thế cần thời gian khá lâu để cho các đại diện
mới phải xem xét hơn 100.000 trang tài liệu. Về vụ việc
xét xử không thể tiếp tục mà không có luật sư bào chữa,
báo chí dẫn lời thẩm phán Kim Se-Yun nói ông phải hoãn quá
trình xét xử và chưa ấn định ngày tiếp tục...
Lại thêmmột chuyện khá lạ
lùng được kể bởi báo chí vào tháng 10 năm 2012: Quan tòa
William
E. Woodrum Jr ở Georgia đã chính thức
chỉ định (appointed) một luật sư tên là Claude Kicklighter
để "cãi thí" cho chó "pit bull". Chú chó tên là Kno, có thể
bị hành quyết vì đã tấn công một em bé hàng xóm mới có
5 tuổi gây ra thương tích trầm trọng khi em bé này đang chơi
đùa với một em bé khác trong sân.
Tại Việt Nam trước năm 1975:
ghi nhận trong nhiều trường hợp bị cáo phải được luật
sư bênh vưc. Một đạo luật năm 1962 ấn định qui chế Luật
Sư và tổ chức Luật Sư Đoàn trong đó có ghi rõ "Nghĩa
vụ tổng quát" của Luật sư là ngoài khả năng chuyên
môn về luật pháp, còn cần thêm những đức tính căn bản
sau:
"Độc Lập": Không lệ
thuộc ai, không bị chính quyền hay tòa án chỉ huy, không hành
động vì quyền lợi cá nhân để giúp cho công lý được
điều hành tốt đẹp.
"Ngay Thật": Phải ngay
thật trong tư tưởng, lời nói và trung trực trong hành động
hầu đạt được sự tín nhiệm của các thân chủ, bạn đồng
nghiệp và của tòa án.
"Bất Vụ Lợi": Luật
sư không lấy nghề làm chủ đích để làm tiền hay làm giàu
mà để phụng sự cho một lý tưởng là quyền bào chữa và
phục vụ cho công lý.
Tại Việt Nam sau năm 1975: Hiến
Pháp năm 2013 cũng ghi rõ là "Người bị bắt, tạm giữ, tạm
giam, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử có quyền tự bào
chữa, nhờ luật sư hoặc người khác bào chữa". Trong Hiến
pháp cũng quy định là "Người bị buộc tội được coi là
không có tội cho đến khi được chứng minh theo trình tự
luật định và có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu
lực pháp luật".
Bộ luật tố tụng hình sự
năm 2003 quy định là trong những trường hợp bị cáo về
một tội mà chiếu theo khung hình phạt có mức cao nhất là
tử hình hay bị cáo là người chưa thành niên, người có
nhược điểm về tâm thần hoặc thể chất thì nếu bị cáo
hoặc người đại diện hợp pháp của họ không mời người
bào chữa thì "Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát hoặc Toà
án" phải yêu cầu Đoàn luật sư phân công cử người bào
chữa cho họ. "Luật sư chỉ định" được nhà nước
trả tiền theo quy định của pháp luật. Nếu không có luật
sư tham gia tố tụng thì cáo trạng và bản án không có giá
trị về mặt pháp lý. Vai trò của luật sư không chỉ là
bảo vệ thân chủ mà còn bảo vệ công lý và sự đúng đắn
của pháp luật.
Nói chung về phần người lãnh
vai luật sư có nhiệm vụ bào chữa thời thường có những
tâm tư riêng nhất là trong những vụ án giết người với
tình tiết man rợ mà nhiều người đều nghĩ hành vi phạm
tội của bị cáo "không còn gì có thể bào chữa được".
Bào chữa cho những kẻ đã gây nên tội ác khiến dư luận
dân chúng và gia đình bị hại căm phẫn là một sự lựa
chọn khó khăn dù bị cáo hay thân nhân họ trả tiền thù
lao cho luật sư hay nhà nước chỉ định luật sư làm nhiệm
vụ này (mà trong dân gian thường gọi là "cãi thí"). Tuy thế
theo quy định của pháp luật, luật sư vẫn phải đứng ra
bảo vệ cho bị cáo, phải bào chữa thế nào để đảm bảo
quyền lợi cho bị cáo đồng thời còn thể hiện tính nhân
đạo của pháp luật. Tôn chỉ này chính là thiên chức của
nghề luật sư.
Óc sáng tạo và sự khéo léo
của thầy kiện thông thường thì đáng ca ngợi nhưng thỉnh
thoảng cũng có những ngoại lệ khiến người đời mỉa mai.
Thí dụ như chuyện kể về một thầy kiện muốn mang phần
thắng lợi về cho thân chủ mình nên loay hoay tìm mọi cách.
Chàng có ý định muốn "đi cửa hậu" để mang đồ đến
biếu quan tòa. Hỏi ý kiến một anh bạn thân thì anh này khuyên
rằng không nên vì ông quan tòa này rất thanh liêm, có khi vì
chuyện "hối lộ" ngầm này mà lại tạo ra phản ứng ngược
lại và do đó có thể bị thua kiện.
Ít lâu sau anh bạn thân được
tin chàng thầy kiện khoe rằng đã thắng kiện. Anh khẽ hỏi
thăm thì được chàng thầy kiện rỉ tai nói thầm: "Cậu nói
đúng! Biếu quà thì tớ vẫn biếu! Nhưng tớ khôn lắm, không
đề tên tớ, mà lại đề tên người gửi biếu quà là luật
sư đối phương của tớ đấy! Hà ! Hà!"
Trong xã hội vai trò của luật
sư rất là cần thiết và luật sư có những nghĩa vụ rất
cao quý như "Độc lập", "Ngay thật" và "Bất vụ lợi" vậy
mà không biết tại sao giữa cuộc đời ô trọc này các ông
"thầy kiện" lại hay bị bà con lôi ra để làm đề tài chế
giễu thôi thì đủ kiểu!
Xin nghe giới bình dân chê cái
mồm miệng nói nhiều, lý sự nhiều: "Miệng cá chép, mép
thày kiện", chê hành động của kẻ bất lương gây mâu thuẫn:
"Xui nguyên giục bị." Người ta còn rỉ tai nhau rằng "Một
thày kiện giỏi là một người láng giềng xấu"... "Một thày
cãi với cặp tài liệu của mình có thể trấn lột được
nhiều tiền bạc hơn cả trăm tên cướp có súng ống"... "Luật
sư và thợ sơn cùng có đủ tay nghề để nhanh chóng biến
đen thành trắng"... "Một người nông thôn giữa hai luật sư
giống như cá giữa hai con mèo".
Có người châm biếm rằng "Mộttên
không tốt nghiệp trường ốc gì cả thời chỉ có thể trộm
nổi một chiếc xe hơi, nhưng một người tốt nghiệp đại
học luật và hành nghề thầy cãi có thể trộm nguyên cả
một đoàn xe lửa" và "Kẻ giúp tội phạm phạm pháp gọi
là tòng phạm, còn kẻ giúp đỡ tội phạm tránh né hay qua
mặt luật pháp sau khi bị bắt thường được gọi là luật
sư!" v.v...
Người ta cũng kể chuyện rằng
một thầy kiện còn trẻ, mới 30 tuổi đầu mà đã qua đời.
Gặp ông Thánh Peter chàng thầy kiện vặn hỏi: "Tôi đã già
đâu? Sao mới chỉ có 30 tuổi đầu thôi mà đã phải về
chầu trời rồi vậy?". Ông thánh mỉm cười nói: "Chúng tôi
cứ căn cứ theo tài liệu giấy tờ mà tính toán tuổi tác
thì thấy anh đâu còn trẻ nữa. Số giờ anh nói là phải
tiếp khách và làm hồ sơ mà anh đòi các thân chủ của văn
phòng anh phải trả tiền thù lao tổng cộng lại quá nhiều,
có vẻ của một luật sư rất bận, có khi thấy làm hơn 24
giờ một ngày, tổng cộng số giờ làm việc lại thì tính
ra anh phải già khoảng 95 tuổi cơ mà!"
Và chuyện: Một bà lâu ngày
gặp lại ông bạn cũ với đôi nạng cắp bên nách. "Trời
ơi, chuyện gì xảy ra với ông vậy?" bà thốt lên. Ông bạn
nói: "Tôi bị tai nạn giao thông gần 3 năm rồi...". "Nhưng
tôi thấy ông đi lại có vẻ bình thường rồi, việc gì phải
mang nạng theo cho nặng?" bà ngạc nhiên hỏi. Ông bạn khẽ
xuống giọng: "Tôi đang lâm vào thế cực kỳ khó xử đây.
Bác sĩ đồng ý cho tôi bỏ nạng, trong khi luật sư riêng lại
khăng khăng không chịu!"
Người ta cũng từng kể rằng
"Bức vách ngăn giữa Thiên đường và Địa ngục bị xụp
đổ, hai bên tranh chấp và đòi đối phương phải bỏ tiền
sữa chữa. Ra tòa, trên Thiên đường xin chịu thua vì tìm
khắp nơi không kiếm ra bóng dáng một ông thày kiện nào cả.
Còn phía dưới Địa ngục thời có quá nhiều, sẵn cả một
đoàn luật sư để bênh vực".
Lại còn chuyện Đức Giáo Hoàng
và một luật sư ngẫu nhiên cùng qua đời vào môt ngày và
cùng lên trước cửa thiên đường một lúc. Thánh Peter đón
họ và nói: "A! chúng tôi đợi quý ông đây. Phòng của quý
ông đã sẵn sàng cả rồi." Thánh quay qua vị luật sư và
nói, "Xin lỗi ông nhé! Hãy chờ tôi một lát, tôi đưa Giáo
Hoàng vào phòng riêng của ngài rồi tôi sẽ quay lại để
đưa ông tới chỗ của ông." Ông luật sư bèn nói: "Nếu không
có chi trở ngại thời tôi sẽ cùng đi với quý vị tới phòng
Đức Giáo Hoàng trước cho vui ấy mà!" Thánh Peter nói: "Được!
Cũng tốt thôi!" Giáo Hoàng mỉm cười. Thế là cả ba cùng
đi với nhau qua những cửa sáng rực rỡ như ngọc trai. Họ
tới phòng dành cho Đức Giáo Hoàng, thánh Peter mở cửa. Trong
phòng có một cái giường ngủ twin-size, vài cái ghế, một
cái bàn nhỏ để viết lách và một cái TV màu 13-inch. Trông
tương tự như một phòng ở các quán trọ bình dân Holiday
Inn. Đức Giáo Hoàng ngỏ lời cám ơn.
Thánh Peter và luật sư lại
cùng đi tới phòng dành cho luật sư. Tới nơi, ông thánh mở
cửa và ông thày kiện ngạc nhiên sững sờ khi vào phòng.
Thật quả đây là một căn phòng sang trọng với ban công trông
xuống vườn, một giường ngủ king-size, đồ đạc bàn ghế
đắt tiền, TV màu màn ảnh lớn, có máy hát âm thanh nổi,
sàn có lót thảm, có bồn tắm nước nóng, chỗ tắm hơi v.v...
Khách sạn 5 sao chắc cũng thua nơi này. Ông thầy kiện sửng
sốt hỏi: "Căn phòng này thật tuyệt vời! Nhưng xin ông cho
biết tại sao tôi lại được ưu đãi hơn cả Đức Giáo Hoàng?
Ngài chỉ được cấp phát có một phòng nhỏ. Còn tôi thời
được thụ hưởng một nơi quá lộng lẫy như thế này?"
Thánh Peter chậm rãi trả lời: "Nói thật để ông luật sư
rõ nhé! Nơi Thiên đường chúng tôi thường tiếp đón nhiều
vị Giáo Hoàng rồi. Các ngài khi qua đời đều lên đây cả.
Nhưng trong nghề thầy kiện thời từ trước tới nay chẳng
có một ai! Ông là người luật sư đầu tiên được lên chốn
này đó ông ạ!"
Câu chuyện sau về luật sư
được đánh giá là chuyện hay nhất trong năm 2010:
"Một buổi chiều, một ông
thầy kiện giàu có đang ngồi trong xe limousine sang trọng, bất
chợt trông thấy hai người bên vệ đường đang ăn cỏ. Ông
thắc mắc ra lệnh cho tài xế ngừng xe lại để điều tra
sự tình. Ông hỏi một anh chàng nghèo khó: "Tại sao anh ăn
cỏ?" Chàng trả lời: "Chúng tôi chẳng có tiền mua đồ ăn
nên đành phải ăn cỏ!" Ông thầy kiện nói: "Vậy anh có thể
đi theo tôi về nhà tôi và tôi sẽ cho anh ăn!" "Nhưng thưa
ông, tôi còn có một vợ và hai đứa con nữa ở phía kia,
đang đứng dưới gốc cây" "Đưa họ theo anh luôn!", ông thầy
kiên đáp lời. Quay sang chàng nghèo khó thứ hai, ông thầy
kiện nói luôn: "Anh theo chúng tôi đi nhé!". Chàng thứ hai nói
giọng thiểu não: "Nhưng tôi cũng có một vợ và sáu đứa
con nữa!" Thầy kiện nói: "Đưa tất cả theo luôn!" Thế là
cả đám người đều cùng leo lên xe đi.
Khi xe đang chạy, một người
trong bọn họ quay sang phía thầy kiện và lên tiếng: "Thưa
ông, ông thật là tử tế quá!" Ông thầy kiện trả lời:
"Tôi sung sướng được làm việc này. Đến nhà tôi các người
sẽ thích lắm. Cỏ trong vườn mọc cao đến gần cả thước
rồi đấy!"
Luật sư ra trước tòa thời
rất... mồm mép! Chắc ai cũng nghĩ thế! Nhưng đôi khi tình
hình lại đảo ngược. Có người kể chuyện một ông thầy
kiện cãi cho một ông chồng muốn ly dị bà vợ. Để mọi
người có cái nhìn không thiện cảm với bà vợ này nên ông
thầy kiện đặt câu hỏi: "Bà hãy cho biết là bà làm nghề
gì trước khi kết hôn với thân chủ tôi?". Bà vợ đáp lại
tỉnh queo: "Nghề gì à? Tôi là một nữ diễn xuất khỏa thân
trong hộp đêm!" Ông thầy kiện hớn hở đặt câu hỏi tiếp:
"Vậy à! Bà có cảm thấy xấu hổ khi làm cái nghề đó không?"
Bà vợ trả lời: "Nói thật nhé! Tôi hãnh diện với cái nghề
này khi so sánh với cái nghề của ông bố tôi đấy!"
Ông thầy kiện mỉm cười,
thầm nghĩ trong bụng là chắc chắn thắng kiện 100% rồi.
Ông hỏi tiếp: "Bà hãy nói cho tòa biết ông bố bà kiếm
sống bằng nghề gì thế? Bà hãy nói to lên cho mọi người
nghe với!" Bà vợ chụp ngay lấy cơ hội này và đáp: "Ông
bố tôi là luật sư đó!"
Chuyện về nghề thầy kiện
còn dài, chỉ xin kể thêm một chuyện nữa thôi: Một cô gái
khi ra tòa ly dị đời chồng thứ tư, cô đề nghị tòa xác
nhận cho cô vẫn còn "tân", còn nguyên si, vẫn còn... "din".
Tòa yêu cầu lý do thì cô òa lên khóc và nói: - Em khổ lắm
! Mang tiếng là có bốn đời chồng nhưng em có được cái
nào đâu. Đời chồng thứ nhất của em làm dân biểu quốc
hội. Chỉ "nói nhiều, hứa nhiều mà không làm gì cả". Đời
chồng thứ hai làm giám đốc viện bảo tàng nên luôn "không
được sờ vào hiện vật." Đời chồng thứ ba em quyết định
lấy anh cảnh sát hình sự vì nghe nói là con người của hành
động. Nào ngờ anh chỉ luôn theo quy tắc "giữ nguyên hiện
trường." Đời chồng thứ tư là một thầy cãi. Tránh vỏ
dưa gặp vỏ dừa. Chàng này chẳng làm chi cả, chỉ giỏi
dùng cái miệng lưỡi mà thôi! Thế là đã 4 lần kết hôn
mà em vẫn còn din đấy ạ!"
Nghe xong những câu chuyện châm
biếm về nghề thầy kiện mà người kể nói là "chuyện diễu"
tào lao kể trên thời có nhiều người bèn đưa ra lời bình
phẩm rằng: "Tất cả những câu chuyện này theo kinh nghiệm
của chúng tôi trong thực
tế đều là... chuyện thật (true stories) chứ diễu ở chỗ
nào?"
LS.
Ngô Tằng Giao
(Trích từ tác phẩm "Chuyện
Phiếm Pháp Luật")
|