Thơ Phương Uy
đơn âm

Anh đã rút mình như con nhện rút tơ trong ngàn vạn đêm đen

những câu chứ nhói đau lồng ngực

con nhện nhả tơ con tằm dệt kén

anh nhả nỗi buồn đêm nhiều khi không thấu được chính mình

những chữ đơn âm chỉ mình anh gặm nhấm mỗi ngày

phút hạ màn sân khấu đổi vai người còn kẻ chết

những nỗi buồn lũ lượt rủ nhau về trong mỏi mệt

với vết thương trên mặt trên vai và vết ung thư di chứng trên thịt da mình
 
 

những dấu chân Giao Chỉ da vàng đến lúc nào rồi có lặng thinh

và im lìm biến mất?

những đơn âm ngây ngô anh phát ra từ trái tim bất lực

đừng đánh đổi nhau bởi cuộc mưu cầu

hôm nay giữa tiếng ru chiều anh về đứng ngõ sau

ngóng một cơn buồn sẽ đến

*
Đ. ê.M .k.h.ô.n.g. C.ó. S.a.o

tôi vớt trên hai trục toạ độ trống không những cơn điên đã từ lâu di cư khỏi bộ não khô héo

tàn dư của trận thấu thị lạnh lẽo trên ô kính buốt hơi giá

những chồi cây những đọt lá non vẫy trên hơi thở mù

cơn lạnh này đã không ở đúng vị trí của nó

tràn ra trên những chuyến bus sớm

trên những luống rau còn non mùi sương

có những buổi ngày đi vắng

vòng tròn lặp đồng tâm gợn sóng xô mặt ao tù

tiếp tuyến chạm bờ tưởng tượng cong gãy

những nấc thang dập dờn trong mây thiên đường

trận trễ nãi mùa đông
 
 

vẽ lên mặt gối trắng những dấu hỏi sợi tóc già rơi

lần họp mặt sau cuối sẽ được ấn định ở nơi nào?

em đến từ đâu ở lần không hẹn trước

đêm rớt lạnh ngập mùi hơi thở lên men

lần tỉnh táo cuối cùng là từ khi nào?

cây kiều mạch hoa anh túc mật nho đã làm xong sứ mạng

của nó chúng ta chia tay nhau trên những giao lộ chúng ta tưởng tượng ra những đường thẳng không song song không phải bao giờ cũng cắt nhau

mặt không gian ảo

chúng ta đã thực sự gặp nhau chưa trong cuộc sống đầy day dứt?

mãi mãi chỉ nhìn thấy nụ cười của nhau trên mặt tuyến tính buổi chiều bỏng rát

trên đêm không sao không ánh sáng

rồi khuất dạng như mặt trời buổi sa mù

hãy chuẩn bị cho cuộc hành hương thật lâu về Thiên Hà Mới

nơi chòm sao Orion phủ trong tuyết cháy

đừng dựng lên đồi Can vê đừng dựng thập ác

sự cứu chuộc mang đến bằng điệu ca loài chu tước

hãy chuẩn bị cho lần gặp mặt đời đời kiếp kiếp

bằng chia ly này

*
Tháng 4

Khi vị đắng lan ra trên đầu lưỡi, những gai vị giác tê buốt, màu nâu đen loang trong khoang miệng, lẩn khuất cho những bợt bạt ngày cũ, là tôi, trong một buổi sáng ít ánh nắng.

Chiếc rương kí ức không như chiếc hộp pandora, không có những tò mò háo hức khi mở, dù rằng những đau đớn giống nhau, lỗi lầm cũng không phải do định mệnh, tôi nói với tôi khi tôi cùng tôi vượt qua cơn mê sảng dài ngày.

Trong những đám mây trôi lưu cữu trên bầu trời xám, em đã cất vào đám mây nào những kí ức của tôi, những mật thất cất dấu bao điều tội vạ, khi ánh sáng thối rữa trong chiếc mạng nhện mệt buồn ở xó bếp, thịt da nào còn buồn nhớ vết muỗi châm đêm qua?

Tháng Tư, tôi mở cánh cửa đón em ở một ngôi nhà không tỏ thấy, những nghi lễ đãi bôi có cần không một cử hành, khi tiếng trống đánh để chào mừng những gian dối cũ, cũng là khi nỗi đau thành hình liệm chết những giấc mơ. Bao nhiêu giấc mơ đã qua đi, bao nhiêu giấc mơ tôi đã tử vong khi trời sáng? Những buổi sáng buồn rũ trong lá cây, ngày em không đến.

Chất lỏng tiếp tục tan trên đầu lưỡi, cùng cơn đau thở xòa. Những hoài ảnh hư vô của ngày hôm qua vẫn tiếp tục là ảo ảnh của hôm nay, khi trận loạn binh đã thất thủ trong những ngày hắc ám nhất của thế kỉ trước, nỗi đau kí sinh trên cơ thể vẫn còn thiêm thiếp có bùng dậy bằng những dấu chân xòe ngón? Khi đầu còn quấn khăn trắng mà thân đã sẳn sàng trong áo liệm, trận ngôn từ nào đã tử vong cho những nấc thang để đạp nhau trèo lên, dẫu không phải thiên đường Khi những ngón tay thiếu nữ thâm tím đỡ lấy vòng gai trong mùa sám hối, góc tối nào cựa mình triệu hồi những lời kinh xanh xao? Những vòng chuỗi không thể gọi được cơn gió về, dẫu bàn tay đã cố với. Lết qua ám ảnh của bóng tối, những giấc mơ có trật tự xếp hàng để trở về, sau hồi chuông xưng tội, những trận loạn ngôn là tội lỗi của ngôn từ, khi cơn bão tang thương đã cuốn trôi tất cả yêu thương như lũ quét, thì những ngón tay xanh xao làm dấu thánh có cứu rỗi được những tội nghiệt cuồng dã cất sâu trong góc tối những đêm tháng Tư?

*
Giọt đắng 2

Rồi khóc mải miết những ca từ rơi rụng
con chim gục chết bên vệ đường
mặc hương hoa trẫm mình trong im lặng
ngày trôi quá mong chờ

mỗi sáng bắt đầu bằng giọt đắng
ngậm và tan
mỗi sáng bắt đầu bằng gợi lắng
dù rằng không nỗi nhớ nào yên an

Rồi bước mải miết trên độc đạo
xa nhau nỗi nhớ thét gào
người ở gần không chạm mặt
buồn như hư hao

rồi cũng sẽ cùng nhau bước vào thinh lặng
sa mạc trùng trùng ai gọi nhau
ở nơi môi còn thắm đỏ
đừng để ngày xoa nhàu

địa chỉ liên lạc: Phương Uy
trường THCS Tân Hà – Hàm Tân – Bình Thuận
điện thoại : 0938182716