|
i
IInoue
Yasushi (1907-1991) viết báo, làm thơ trước khi xuất bản tác
phẩm đầu tay "Khẩu Súng Săn" năm 1949, và nổi tiếng tức
thời. Trong lời bạt của tác phẩm này in năm 1988, ông nhận
xét: tuy truyện có chút vụng về của buổi đầu, nhưng nó
biểu thị con người ông đầy đủ nhất, hơn cả 50 tiểu
thuyết và 150 truyện ngắn ông viết sau này, "có một cái
gì cơ bản mà tôi không thể thoát ra được" Thật vậy, tác
phẩm tâm lý sâu sắc này, tuy là tác phẩm đầu tay, nhưng
nó có đủ tính chất chừng mực, chững chạc, súc tích, trữ
tình, chi tiết, và nhất là chất thơ (dẫu sao ông còn là
thi sĩ) của một bực thầy.
Tình yêu, cái chết, cô đơn
và sự thật ẩn giấu trong mỗi người... tất cả đan bện
vào nhau trong 3 bức thư từ 3 góc nhìn khác nhau của 3 phụ
nữ trong một cuộc tình tay ba bi thảm: người tình, con gái
người tình và người vợ bị bỏ bê. Phạm đức Thân chuyển
Việt ngữ từ bản Anh dịch "Shotgun" của George Saito, có tham
khảo bản dịch "The Hunting Gun" của Michael Emmerich.
Inoue Yasushi
(1907-1991)
Gần
đây tôi có đóng góp bài thơ tựa là "Khẩu Súng Săn"
cho báo Người Đi Săn, một tạp chí nhỏ là cơ quan
của Hội Những Người Đi Săn Nhật Bản.
Thiên hạ có thể cho tôi là một người
có ít nhiều thích thú săn bắn. Trong khi thật ra tôi được
nuôi dưỡng bởi một bà mẹ bình sinh rất ghét giết chóc
và tôi thì chưa bao giờ đụng tới khẩu súng hơi nữa. Vậy
mà có một bạn cũ thời trung học, biên tập báo Người
Đi Săn, yêu cầu tôi viết một bài thơ - vì biết rằng
ngay tuổi này tôi vẫn làm thơ, theo kiểu riêng của mình,
cho tạp chí thơ mông lung. Anh có lẽ yêu cầu tôi trong một
lúc cao hứng và tỏ ra lịch sự muốn bù đắp một thời
gian dài mất liên lạc giữa chúng tôi. Thông thường tôi hay
từ chối đề nghị như vậy vì tôi không hứng thú với tờ
tạp chí và yêu cầu lại là viết về săn bắn. Nhưng số
là tôi đã từng suy nghĩ ngày nào đó sẽ viết một bài thơ
về khẩu súng săn và nỗi cô đơn của con người. Dịp này
đúng là chỗ chính xác để giải tỏa...
Một đêm cuối tháng Mười Một, khi cảm
thấy cái lạnh của đêm, tôi ngồi xuống bàn giấy. Làm việc
tới quá nửa đêm, tôi viết một bài thơ kiểu như văn xuôi
và sáng hôm sau gửi nó tới biên tập viên báo Người Đi
Săn.
Vì bài thơ có liên hệ phần nào tới câu
chuyện tôi xin trích ra đây:
"Đầu mùa đông, một người đàn ông,
miệng ngậm cái tẩu thuốc to kiểu thủy thủ, đang len lỏi
qua những bụi cây, chậm chạp lần đường lên núi Amagi,
dẫn con chó săn chạy trước, và đôi ủng đạp trên lá cây
đông cứng. Đây kiểu người gì mà lại tự võ trang khẩu
Churchill hai nòng và thắt lưng 25 viên đạn? Đây kiểu người
gì mà lại tước đoạt sự sống bằng một khí cụ trắng
và sáng loáng như thế? Không hiểu sao bỗng dưng tôi bị hấp
dẫn bởi cái người đi săn cao lớn đi ngang qua, chỉ còn
thấy cái lưng. Từ đó tôi cứ thoáng nhớ lại ông - khi thì
tại trạm xe lửa trong một thành phố lớn, khi thì tại những
chỗ nhộn nhịp muộn về đêm. Lúc ấy tôi thích bước đi
như người đi săn đó. Chậm rải, bình thản và lạnh lùng.
Tôi không hình dung người đi săn giữa khung cảnh giá lạnh
của Amagi trong đầu mùa đông. Mà đúng hơn ông đang ở giữa
một lòng sông trắng đơn độc. Và khẩu súng sáng loáng lấp
lánh tỏa một vẻ đẹp hết sức tuyệt vời - không bao giờ
cảm nhận như thế khi súng nhắm vào một sinh vật - như đè
nặng trên tâm hồn cô đơn và hình hài của một người đàn
ông trung niên".
Chỉ khi lần giở những trang báo tôi mới
phát hiện, mặc dù cái tựa thích hợp, nhưng bài thơ thì
hoàn toàn tương phản thấy rõ đối với những chữ "săn
bắn", "tinh thần thể thao", "trải nghiệm lành mạnh" nằm
rải rác trong những bài khác. Tôi thật ngu ngốc chỉ nhận
ra điều này sau khi nhìn thấy bài thơ được in trên một
trang hình như tách biệt hẳn với các phần khác của tờ
báo. Tuy nhiên cái tôi đưa vào bài thơ là đặc tính thiết
yếu của cây súng, theo như trực giác thi hứng của tôi cảm
nhận, hoặc ít ra cũng là một cái gì tôi nhắm đến, một
cái gì mà tôi thấy không cần phải xin lỗi. Nếu nó được
đăng trong một tạp chí khác loại, thì không có vấn đề
gì cả. Nhưng tạp chí này, cơ quan của Hội Những Người
Đi Săn Nhật Bản, đang trình bầy đi săn là một cái thú
khỏe khoắn, lành mạnh nhất; thành thử cảm nghĩ của tôi
có phần nào trái khoáy. Tôi có thể tưởng tượng cái tình
cảnh lúng túng của bạn tôi khi nhận được bản thảo bài
thơ. Nhiều phần chắc là anh có lưỡng lự một thời gian
trước khi quyết định. Khi nghĩ đến sự rộng lượng của
anh, tim tôi thót lại. Tôi đoán là sẽ nhận được một hai
bức thư phản đối của hội viên trong Hội. Nhưng hóa ra
lo lắng của tôi vô căn cứ. Tôi không nhận được cho dù
chỉ một bưu thiếp. Chẳng biết thế là tốt hay xấu, hình
như tất cả mọi người đi săn trong nước không ai để ý
đến bài thơ. Thật ra có thể cũng chẳng ai buồn đọc nó.
Khoảng hai tháng sau, khi tôi đã quên vụ này, tôi nhận được
một phong thư niêm kín, từ một ông Misugi Josuke hoàn toàn
xa lạ..
Tôi nhớ có một nhà sử học đã nhận
xét rằng những chữ khắc trên một công trình cổ xưa bằng
đá ở Thái Sơn làm người ta liên tưởng tới lấp lánh ánh
nắng của mặt trời sau một cơn gió thu lạnh lẽo thổi qua.
Mặc dù những chữ khắc đã biến mất từ lâu, không có
đến một bản rập lưu lại cho chúng ta thấy nét bay lượn
và uy lực của chúng, nhưng theo tôi hình như thủ bút của
Misugi trên cái phong bì trắng lớn giấy Nhật Bản hẳn phải
rất giống chúng. Quả thật các chữ viết bao trùm gần hết
mặt bì thư trông tuyệt đẹp. Tuy nhiên có cái gì đó làm
tôi cảm thấy một trống vắng toát ra từ mỗi chữ, và chính
cái tính chất này khiến tôi nhớ đến nhận xét của nhà
sử học về những chữ khắc trên Thái Sơn. Cái địa chỉ
hình như đã được viết nhanh bởi một lần duy nhất chấm
bút đẫm mực. Tuy nhiên đường đi của bút lông gợi ra một
trống vắng lạnh lùng kỳ lạ, một thản nhiên phải phân
biệt với cái thản nhiên nhờ tập luyện mà thành thói quen.
Nói cách khác, tôi cảm thấy trong cái phóng khoáng của bút
pháp có cái vị kỷ của một đầu óc hiện đại, không chìm
đắm trong cái tầm thường, tự hào chữ đẹp, thường thấy
ở một tay bình thường.
Dẫu sao vẻ tuyệt đẹp của chữ viết
hình như phần nào không hợp cảnh khi tôi thấy nó trong cái
hộp thư đơn sơ bằng gỗ của tôi. Mở phong bì ra tôi thấy
một cuộn giấy Trung Quốc dài gần 2 mét, phủ những hàng
gồm 5, 6 chữ lớn, tất cả viết theo lối thảo.
"Săn bắn là thú tiêu khiển của tôi", bức
thư mở đầu. "Gần đây tôi tình cờ được đọc bài thơ
'Khẩu
Súng Săn' của ông trong báo Người Đi Săn. Tôi diễn
đạt vụng về và không biết gì về thi ca. Thú thật với
ông đây là lần đầu tiên trong đời, tôi đọc một bài
thơ. Tôi cũng phải thú nhận với ông đây là lần đầu tiên
tôi được biết tên ông. Tuy nhiên tôi phải nói rằng bài
thơ đã gây ấn tượng rất mạnh đối với tôi."
Khi khởi sự đọc thư, tôi nhớ lại bài
thơ văn xuôi đã gần như quên hẳn. Trong thoáng chốc tôi
hơi bực mình, nghĩ rằng đây là bức thư phản đối chờ
đợi từ lâu, có lẽ của một ông đi săn nổi tiếng nào
đó. Tuy nhiên đọc tiếp, tôi thấy bức thư hoàn toàn khác
hẳn điều tôi lo lắng.
Lịch sự và với vẻ tin chắc, Misugi Jokuse
viết: "Tôi có lầm không khi tưởng tượng nhân vật đó là
chính tôi? Tôi chắc rằng ông đã bắt gặp cái hình ảnh
cao lớn của tôi đâu đó trong một làng dưới núi Amagi khi
tôi đang đi săn hồi đầu tháng Mười Một. Tôi rất tự
hào về con chó săn hai mầu trắng đen đã được huấn luyện
đặc biệt để săn chim trĩ; về khẩu súng Churchill quà tặng
của thầy giáo khi tôi ở Luân Đôn; cũng như về cả cái
tẩu thuốc ưa thích mà ông có mô tả. Tôi lại còn hân hạnh
được ông lấy cái tâm trạng của tôi, không có chút gì
là hân hoan cả, để làm đề tài cho thi ca. Tôi thật xấu
hổ và không thể không cảm phục cái nhìn sâu sắc đầy
thi hứng của ông."
Tôi cố gắng hình dung lại một lần nữa
người đi săn mà tôi đã gặp trên con đường qua rừng cây
tuyết tùng, một buổi sáng cách đây khoảng 5 tháng. Tôi đang
trọ tại một quán nhỏ suối nước nóng đưới chân núi
Amagi, ở Izu. Tôi không nhớ rõ mọi sự trừ cái vẻ đơn
độc đặc biệt của người đi săn khi ông ta đi ngang qua,
lưng quay lại phía tôi. Tôi chỉ nhớ rằng ông là một người
cao lớn, tuổi trung niên.
Sự thật là tôi đã không chăm chú quan
sát ông cẩn thận. Với khẩu sáng săn quàng vai, tẩu thuốc
ở miệng, ông có vẻ như trầm ngâm suy tư, không giống những
người đi săn thường gặp và ông hiện rõ nổi bật giữa
khung cảnh lạnh lẽo của buổi sáng đầu mùa đông. Đó là
lý do duy nhất khiến tôi quay nhìn ông khi hai chúng tôi đã
đi qua nhau. Ông rẽ vào một con đường khác đường tôi đang
đi, lên cao giữa đám bụi cây. Tôi có nhìn ông một thoáng
ngắn khi ông chậm chạp leo lên đường dốc. Ông hình như
sợ bị trượt, và không hiểu tại sao tôi có cảm tưởng
ông đang rất cô đơn. Vì thế tôi mới mô tả ông trong bài
thơ. Mặc dù tôi có thể thấy con chó săn của ông rất khá,
nhưng một người chẳng biết gì về thực tế săn bắn như
tôi làm sao biết được loại súng ông đeo? Chả là khi tôi
bắt đầu chuẩn bị làm bài thơ tôi tra cứu được biết
súng săn tốt nhất là Richard và Churchill. Tôi bèn tự tiện
cho nhân vật của mình một khẩu súng Anh. Thật là ngẫu nhiên
mà khẩu súng của Misugi thực sự ngoài đời lại là Churchill.
Với tôi Misugi Josuke vẫn là một người xa lạ.
Bức thư tiếp, "Ông có thể nghĩ thật là
lạ lùng, sao tôi lại nói đến chuyện tôi có 3 bức thư.
Tôi đã dự định đem đốt chúng. Tuy nhiên sau khi đọc bài
thơ ông tôi chợt nghĩ tôi nên yêu cầu ông đọc chúng. Tôi
rất tiếc phải làm phiền ông, nhưng xin cho phép tôi được
yêu cầu ông, khi nào rảnh rỗi, đọc 3 lá thư mà tôi sẽ
gửi trong một phong bì khác. Tôi muốn để cho ông hiểu cái
mà ông gọi là "lòng sông trắng". Con người là một sinh vật
điên rồ, muốn trên tất cả là được người khác biết
về mình. Bản thân tôi chưa bao giờ nuôi dưỡng cái ước
muốn đó, cho đến khi được biết ông đã tỏ ra thích thú
đặc biệt đến tôi. Tôi cảm thấy tôi muốn ông biết rõ
mọi sự về tôi. Tôi hết sức hoan nghênh ông hủy 3 là thư
này sau khi đọc xong. Cũng ngẫu nhiên là sau khi tôi vừa nhận
3 lá thư này thì ông bắt gặp tôi ở Izu. Sự thật là tôi
đã có cái thú đi săn từ vài năm rồi. Đó là giai đoạn
an bình trong đời sống tư cũng như công của tôi, ngược
hẳn với cuộc sống lẻ loi của tôi bây giờ. Thời điểm
mà ông thấy tôi, khẩu súng săn đã trở thành tất cả đối
với tôi"
Hai ngày sau tôi nhận được một
phong bì trên có tên người gửi là Misugi Josuke, theo sau với
hàng chữ "tại một khách sạn ở Izu". Bên trong gồm 3 bức
thư. Chúng đều đề gửi cho Misugi, và mỗi thư là của một
phụ nữ khác nhau. Tôi sẽ không cho biết cảm nghĩ của mình.
Thay vào đó, tôi trích dẫn cả 3 bức thư. Tôi phải thêm
rằng Misugi hình như là một người có địa vị đáng kể
trong xã hội, cho nên tôi đã tra cứu các danh bạ để tìm
tên ông. Nhưng tôi không tìm thấy. Rất có thể ông đã dùng
tên giả. Trình bầy các thư ở đây tôi sẽ điền tên Misugi
Josuke vào chỗ tên thật đã bị xóa đi. Còn tên các nhân
vật khác đều là giả tưởng.
- Thư
của Shoko
- Thư
của Midori
- Thư
của Ayako |