.... Ảnh minh họa
.................Tôi bước trên
một cái ghềnh vắng vẻ, chỉ có cỏ dại mọc đầy. Dưới
vực ngay chân ghềnh là cái ao con. Trong ao, hai con chim nước
đến sống ở cái ghềnh đó, đang bơi lội. Hai con chim này
đều có màu xanh nhạt như màu rêu mọc trên ghềnh. Tuy vậy,
tôi không nghĩ chúng là một giống chim đặc biệt. Chẳng
những thế, nhìn cái màu tươi tắn của đôi cánh cũng như
mọi thứ khác của chúng, tôi thấy có gì gây gây khó chịu.
...................Đang nằm mơ
như thế thì có vài tiếng động lách ca lách cách phát ra
từ giấc mơ đó khiến tôi choàng tỉnh. Hình như đó là tiếng
của cánh cửa kính căn phòng khách nằm vuông góc với phòng
đọc sách của tôi. Tôi đang sửa soạn bài vở cho số báo
xuân nên đã đặt giường ngủ ngay trên sàn thư phòng. Cả
ba bài viết, công việc mà tôi hứa cho ba tờ tạp chí, đều
không làm tôi mãn nguyện. Thế nhưng đây là công việc cuối
cùng trong năm nên tôi phải giải quyết cho xong trước khi
trời sáng.
Dưới chân cánh cửa kéo bên
cạnh giường nằm, có bóng mấy cành trúc đang lay động.Tôi
bèn quyết định ngồi lên ngay ngắn, trước tiên là ra nhà
sau đi giải cái đã. Dạo sau này, chưa bao giờ khi đi giải,
tôi lại thấy hơi nước bốc lên nhiều như vậy. Đứng đâu
mặt với bồn tiểu, tôi thầm nghĩ hôm nay trời có vẻ lạnh
hơn mọi ngày. Bà bác [1]
và vợ tôi [2]
đều đã ra ngồi bên hàng hiên phòng khách và ra sức kỳ
cọ mấy tấm cửa kính. Tiếng lách ca lách cách tôi nghe được
chính ra đã đến từ nơi đó. Bác tôi mặc một chiếc áo
khoác chẽn cộc, tay áo lại buộc dây cho gọn, vừa vắt khăn
lau trong một cái chậu, vừa nói như để đùa tôi: "Dậy đi
ông ơi! Mười hai giờ rồi đấy!". Mà thật vậy, đúng là
đã mười hai giờ. Trong phòng ăn nằm ở bên kia hành lang,
đằng trước cái lò sưởi dài cũ kỹ, bữa cơm trưa cũng
đã được dọn ra tự hồi nào.Không những thế, mẹ tôi [3]
đang cho Takashi [4],
đứa con trai thứ của tôi, uống sữa và ăn lát bánh mì nướng.
Thế như tôi vẫn quen thói xem như bây giờ hãy còn là buổi
sáng nên đi xuống bếp, nơi vốn không có ai, để rửa mặt.
Sao khi ăn xong bữa sáng và
cũng là bữa trưa, tôi thọc hai chân vào cái lò sưởi kotatsu
đặt chìm (okigotatsu) trong thư phòng và bắt đầu đọc hai
ba thứ báo. Mấy bài báo toàn viết chung quanh đề tài tiền
thưởng cuối năm mà các xí nghiệp sẽ trả cho nhân viên
và số doanh thu của mấy cái vợt hagoita [5]
đã đến mức nào rồi. Thế nhưng nó không đem đến cho lòng
tôi một tia ấm áp nào cả. Thường thì khi nào bị bắt phải
làm cho xong việc, người tôi cứ bải hoải ra một cách lạ
lùng. Nó giống như cái cảnh sau khi gần đàn bà, dù mình
có muốn thế nào cũng cứ oải.
Anh K đến chơi lúc gần hai
giờ chiều. Tôi bèn mời anh K cho chân vào sưởi trong kotatsu
và bàn với nhau về mấy công chuyện phải giải quyết. Anh
K mặc một cái áo vét có kẻ sọc. Trước đây anh là đặc
phái viên ở Phụng Thiên của một tờ báo, còn bây giờ là
ký giả nằm ngay tòa soạn.
-Sao anh? Có rảnh thì mình ra
ngoài đi đâu chơi?
Tôi nói vậy vì khi vừa xong
mấy việc cần bàn, tôi thấy mình coi bộ khó lòng giữ nổi
ý định chôn chân nằm nhà.
Anh K có vẻ lừng khừng và
hỏi ngược lại tôi:
-Ờ, đến khoảng bốn giờ
chiều thôi thì được.....Thế anh đã định dắt tôi đi đến
chỗ nào chưa?
-Tôi chẳng biết đi đâu. Đi
đâu cũng được
-Hôm nay mà đi thăm mộ thì
anh thấy thế nào?
Mộ mà anh K nói là ngôi mộ [6]
của thầy Natsume Sôseki [7].
Cách đây nửa năm, tôi đã hứa với K., một độc giả hâm
mộ thầy là sẽ chỉ cho anh ngôi mộ đó. Việc anh rủ đi
thăm mộ vào một chiều cuối năm bỗng nhiên lại phù hợp
với tâm trạng của tôi trong lúc này.
-Vậy mình đi thăm mộ nhé!
Tôi bèn choàng áo khoác lên
người và cùng ra khỏi nhà với anh K.
Trời tuy lạnh nhưng tạnh ráo.
Trên con dốc Dôzaka [8]
vừa cao vừa hẹp, người qua lại cũng đông hơn ngày thường.Những
cành tùng và trúc chưng như cây nêu trước nhà (kadomatsu) cũng
đã được đặt bên cạnh ngôi nhà nhỏ mái lớp ván dùng
làm trụ sở của Hội Thanh Niên khu Tabata. Khi nhìn khu vực
này, tôi không khỏi chạnh lòng nhớ về thời niên thiếu
và tâm sự của mình trong những ngày tháng chạp.
Hai đứa tôi ra đợi xe điện
và leo lên đi về hướng Gokokuji (Hộ Quốc Tự) [9].
Xe tương đối trống. Anh K cứ để nguyên cổ áo dựng đứng,
nói với tôi những chuyện như việc cuối cùng anh đã tìm
ra một tấm bìa (shikishi) trên đó có chép bài thơ ngắn (tanjaku)
của thầy.
Thế rồi khi chúng tôi vừa
qua khỏi trạm Fujimae [10]
thì bỗng có một bóng điện tình cờ tuột ở đâu ra và
rơi xuống mặt sàn khoảng giữa toa xe, vỡ thành từng mảnh
vụn. Ngay chỗ đó có một người đàn bà tuổi độ hăm bốn,
hăm lăm với khuôn mặt và dáng điệu khó thương, một tay
cắp cặp còn tay kia thì đang nắm dây treo. Hình như lúc bóng
điện rơi xuống đất, nó hơi chạm mái tóc trước trán của
cô ấy. Cô ta bèn làm mặt khó chịu và đảo mắt nhìn người
trong toa một vòng. Đúng là khuôn mặt đang đi tìm một sự
đồng tình hay sự chú ý của người khác.Thế nhưng không
thấy ai làm gì cả, như thể họ hoàn toàn lãnh đạm với
cô ta. Lúc đó tôi vừa nói chuyện với anh K. vừa cảm thấy
trên khuôn mặt của cô có cái gì kỳ khôi, không phải vì
sự lỗi nhịp của cô với những gì ở chung quanh cô nhưng
vì đó là một cố gắng không đem lại kết quả nào.
Chúng tôi xuống xe ở trạm
cuối tuyến đường, đi ngang qua dãy tiệm bán đồ thờ cúng
và đi về hướng nghĩa trang Zôjigaya.
Hôm nay, nghĩa trang cũng vẫn
vắng vẻ, với hàng cây bạch quả (ginkgo) cổ thụ đã trút
hết lá. Ngay trên con đường trải sỏi cát rộng rãi nằm
ở trung tâm nghĩa trang cũng không thấy bóng người lai vãng.
Tôi cứ đi đằng trước anh K. rồi rẽ qua một con đường
nhỏ nằm ở bên phải. Trên con đường nhỏ ấy, ở giữa
cái hàng rào bằng cây tươi với bụi gai "kanamemochi" [11]
và hàng rào sắt đã phủ bởi một lớp sét rỉ màu đỏ,
có nhiều mộ lớn một nhỏ nằm bên nhau nhưng sao cứ đi
mãi ra phía trước mà tôi vẫn chưa gặp ngôi mộ của thầy.
-Hay là trên con đường ở
phía trước nữa?
-Dám lắm đó!
Tôi bèn đi ngược trở ra khỏi
con đường đó, vừa nghĩ đến chuyện vì bị thúc hối chuyện
bài vở nên mình chẳng mấy khi đi thăm mộ của thầy. Tuy
vậy, tuy không tới đó bao nhiêu lần nhưng tôi không tin rằng
mình lại có thể quên địa điểm của ngôi mộ được.
Con đường tiếp sau là một
con đường rộng hơn một chút nhưng ở đây tôi vẫn không
tìm ra mộ thầy. Thay vì lại quay trở ra, lần này hai đứa
đi về phía tay trái bên trong hàng rào, nhưng vẫn không thấy
ngôi mộ đó đâu, Chẳng những thế, mấy khoảng đất trống
mà tôi nhớ rằng mình có lần thấy, lần này cũng chẳng
kiếm ra.
-Không có ai để mình hỏi
thăm nhỉ? ....Gay thật!
Tôi cảm thấy mấy lời anh
K. vừa nói sao mà nghe rõ ràng như một tiếng cười khẩy.
Thế nhưng trước đây chính tôi là người từng nói sẽ chỉ
chỗ cho anh thì tôi đâu có quyền nổi cáu.
Không biết sao hơn, chúng tôi
mới lấy hàng cây bạch quả làm chuẩn và quẹo qua con đường
hông thêm một lần nữa. Thế nhưng ở đây vẫn không thấy
mộ. Dĩ nhiên trong lòng tôi, bắt đầu có sự bực bội. Thế
nhưng nằm khuất ở một xó nào đó là một nỗi cô đơn.
Không biết từ bao giờ, tôi bắt đầu cảm thấy hơi nóng
trong người mình bốc lên dưới lần áo khoác và nhớ lại
rằng có lần tôi đã trải nghiệm điều này rồi. Đó là
cái hôm hồi còn bé, tôi bị đứa đầu đảng trong đám con
nít (gakidaishô) bắt nạt, nhưng đã không dám khóc và chỉ
biết chịu đựng cho đến lúc về tới nhà.
Sau khi đã đi qua đi lại nhiều
lần trên cùng một con đường nhỏ, tôi mới gặp một bà
nhân công phụ trách quét dọn nghĩa trang đang đốt đống
lá mộc lan (mokuren) [12]
khô, bèn hỏi đường. Rốt cuộc, chúng tôi đã được bà
dắt đến ngay ngôi mộ lớn của thầy.
So với lần trước khi tôi
đến đây, ngôi mộ đã cũ đi nhiều. Hơn thế, vùng đất
chung quanh mộ đã bị sương xâm thực. Trừ một bó hàn cúc [13]
mà ai đó đã đem đến cúng hôm mồng chín [14]
và một bó nam thiên (nanten) [15]
thì không có vật gì khác biểu lộ sự thân tình. Anh K. bèn
cố ý cởi cái áo khoác ngoài và kính cẩn cúi đầu trước
mộ. Riêng về phần tôi thì cảm thấy mình không có đủ
can đảm để có thể điềm nhiên cúi đầu trước thầy được
như K.
-Đã mấy năm rồi nhỉ?
-Chắc đã được chín năm.
Chúng tôi vừa trao đổi mấy
câu như vậy, vừa đi trở về phía trạm xe cuối của tuyến
đường Gokokuji.
Tôi với anh K. cùng leo lên
xe điện nhưng chỉ có mình tôi là xuống trạm Fujimae. Thế
rồi sau khi đến thăm một người bạn ở Đông Dương Văn
Khố (Tôyô Bunko) [16],
đến cuối ngày thì về đến dốc Dôzaka.
Vì đúng giờ khắc người
ta đi lại nên trên dốc Dôzaka giờ đây lại càng thêm đông
đúc. Qua khỏi con đường có Canh Thân Đường (Kôshindô) [17],
số bộ hành bắt đầu giảm. Tôi thu mình lại, cắm cúi bước
và không thèm để ý đến ai.
Trên con dốc Hachimanzaka nằm
đằng sau một khu mộ địa [18],
tôi lại thấy có một người đàn ông đang kéo một chiếc
xe thồ chất nhiều cái hộp, đang chống tay vào càng xe nghỉ
mệt. Mới nhìn qua thì chiếc xe thồ này trông như xe chở
hàng cho hiệu thịt, thế nhưng đến gần mà xem mấy chữ
viết trên thành xe thì mới biết đó là xe hàng của Công
Ty Nhau Thai Tôkyô (Enagaisha) [19].
Sau khi đến từ sau lưng và lên tiếng gọi, tôi đã phụ ông
ta để cùng nhau đẩy chiếc xe phom phom lên dốc. Khi đẩy
giúp ông như thế, trong bụng tôi không khỏi cảm thấy bẫn
thỉu gớm ghiếc nhưng đồng thời lại nghĩ rằng việc mình
ra công gắng sức như thế này cũng đỡ đần được cho người
ta.
Cơn gió bấc từ trên dốc
đôi lúc thổi xuống trúng ngay vào giữa mặt tôi. Mỗi lần
như thế, hàng cây trong nghĩa trang lại rung lên xào xạc và
đổ lá xuống ào ào. Trong cái ánh sáng nhòa nhạt cuối ngày,
không hiểu sao tôi lại cảm thấy phấn chấn, làm như thể
tôi cũng đang ra sức tranh đấu với bản thân để tiếp tục
đẩy một chiếc xe chất đầy hộp và tiến về phía trước.
(Tạp
chí Shinchô, số tháng 1 năm 1926)
..................................
Dịch ngày 19/07/2021
Bên lề tác phẩm:
Nguyên tác nằm trong Tuyển
tập Gesaku Zammai-Ikkai no Tsuchi của Akutagawa do Shinchô Bunko,
sơ bản 1968. Bản sử dụng là bản tái bản lần thứ 53 năm
1999, từ trang 236-241. Nội dung trình bày lòng quí mến của
Akutagawa đối với Natsume Sôseki , quan niệm cá nhân về vai
trò của một nhà văn trong cuộc sống cũng như dự báo trạng
thái tâm thần kiệt quệ của ông một năm trước khi tự
kết liễu đời mình.
_______________
[1]
- Ý nói bà Fuki, chị của mẹ ruột Akutagawa (bà Fuku) và là
người đã nuôi dạy ông sau khi mẹ ông bị bệnh tâm thần.
Lúc đó bà Fuki khoảng 70 tuổi.
[2]
- Bà (Tsukamoto) Fumiko, vợ ông.
[3]
- Ý nói bà Tomo, mẹ nuôi của tác giả, năm ấy 69 tuổi.
[4]
- Con trai thứ hai của tác giả, năm đó lên 4.
[5]
- Vợt gỗ để các thiếu nữ và trẻ con chơi đánh cầu trong
dịp Tết.
[6]
- Mộ của Natsume Sôseki (1867-1916) nằm ở nghĩa trang Zôshigaya
thuộc khu Toyoshima trong thành phố Tôkyô. Khoảng 1915 trở đi
cho đến lúc Sôseki mất (1916), Akutagawa thường đến gặp
Soseki và xem ông như một người thầy.
[7]
- Người đã tiến cử Akutagawa với văn đàn.
[8]
- Dốc này vẫn còn có trong khu Bunkyô thành phố Tôkyô.
[9]
- Một ngôi chùa danh tiếng của phái Chân Ngôn (Shingon) xây
lên từ năm 1680, nằm ở Ôtsuka thuộc khu Bunkyô.
[10]
- Trạm xe điện đường nằm trước mặt ngôi đền thần
đạo Fuji (Fuji Jinja).
[11]
- Được biết là một loại cây bụi, họ hồng (bara), đến
mùa thì ra hoa trắng và có quả nhỏ màu đỏ (Chinese hawthorn)
[12]
- Mộc liên / mộc lan / magnolia.
[13]
- Hàn cúc là hoa cúc nở muộn mằn vào mùa lạnh, còn gọi
là vãn cúc, tàn cúc hay đông cúc.
[14]
- Ngày mồng 9 tháng 12 là húy nhật của Natsume Sôseki (9/12/1916)
[15]
- Qua cái tên chữ Hán là "nam thiên" thì hiểu là một loài
cây đến từ Nam Thiên Trúc, người dịch chưa rõ cây gì.
Tiếng Anh là nandin, nandina.
[16]
- Thư viện đặc biệt lưu trữ thư tịch Đông Phương do nhà
tư bản Iwasaki Hisaya thành lập năm 1917, cũng nằm trong khu
Bunkyô, nay là một chi nhánh của Thư Viện Quốc Hội.
[17]
- Ngôi đền thờ vị thần Thanh diện kim cương của năm Canh
Thân.
[18]
- Đây là một nghĩa trang khác và rất nổi tiếng ở Tabata,
gần nhà Akutagawa,
[19]
- Công ty chuyên môn đi vứt "rác thải" cho các nhà thương
hay nhà bảo sanh.