Chúng ta,
ai cũng có trái tim đỏ hồng không bao giờ ngừng gõ nhịp.
Và là một bộ phận trọng yếu giúp một mạng người lang
thang tản bộ trong hành trình tuổi thọ. Trên trường đời
có biết bao vui buồn lẫn lộn mà trái tim phải thông minh,
sáng suốt nhận ra điều vừa xảy đến. Nghĩa là, trái tim
phải bén nhạy cảm nhận:
. Điều đó
buồn ra sao để hoen mi rơi lệ.
. Điều
đó vui thế nào để bờ môi thong thả cười toe toét.
. Điều
đó nhỏ nhoi chuyện bên lề, chỉ nhếch miệng mỉm cười
cho có lệ.
Tôi đang
nhắc nhớ đến độ nhạy cảm của trái tim trong ốc đảo
thầm kín, là lồng ngực con người. Từ khi mở mắt chào
đời, trái tim đã phải làm việc liên tục để có thể sinh
tồn. Và nhất là, làm tình nhân chung thủy với người chủ
cưu mang, ôm ấp mình. Người đã âu yếm bao che trái tim nồng
nàn, ngoan hiền nằm êm thắm trong một vị trí quan trọng
bậc nhất của một sinh mạng. Cả hai cùng song bước đi trên
những chặng đường đời êm ả hay khúc khủy gập ghềnh,
lồi lõm sỏi cứng đá mềm.
Người chủ
đều biết, nếu mình hời hợt, không săn sóc thì trái tim
sẽ héo sầu ủ rũ. Đến một ngày mây trời không còn ươm
nắng, chung quanh không còn nghe được những tiếng cười sung
sướng, trái tim sẽ buồn tênh. Vào khoảnh khắc tê tái đó,
trái tim sẽ cảm thấy cô đơn, xanh xao khép cánh cửa lòng
và bỏ ta mà đi.
Vào lứa
tuổi xuân xanh của trai thanh gái tú, những người trẻ đều
có trái tim nồng cháy của một thời lãng mạn yêu thương.
Thời gian vàng son tuổi ngọc đẹp nhất, trái tim rất cần
chúng ta săn sóc, luôn nạp thêm năng lượng để vận động
hít thở mạnh mẽ hơn, để cảm thấy yêu đời hơn.
***
Đến khi tóc
điểm hoa sương thì trái tim cũng không còn siêng năng bén
nhạy, giúp ta tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn của chính
mình, để yêu người như thời son sắc nữa. Ánh mắt long
lanh đã nói lên sự rung động tuyệt đỉnh của cái nhìn,
của cái liếc mắt. Ánh mắt dịu dàng không phát ra âm thanh,
nhưng cũng đủ trìu mến diễn tả bao điều muốn nói “hình
như đó là tình yêu”.
Nhìn lại
đoạn đời đi qua, chàng hay nàng nào đã nhút nhát tỏ tình
thời áo trắng, hãy tự trách mình đi nhé.
- Sao mình
quá thờ ơ, đã lỡ đánh mất một thời đáng yêu nhất của
một kiếp người vậy kìa!
Đúng vậy,
ở cuối đoạn đời, sự rung động của con tim có còn đúng
chỗ, đúng đối tượng, đúng thời điểm. Và nhất là có
chính xác, thực sự đúng là tình yêu chân thật mà ta đang
mong đợi không nào ?
Vui buồn
nhớ lại ngày xưa,
Bây giờ
nuối tiếc đong đưa lệ sầu.
Tại trời
cứ đỗ mưa ngâu
Thuyền tình
lạc bến hai đầu sông Tương
Nếu ai bỏ
lỡ lời thương
Vô tình
đánh mất thiên đường tuổi xanh
Thời gian
gõ nhịp quá nhanh
Tay ta cố
níu, hóa thành hư không